Editor: Uyên
Lê Tử Ngôn vùi đầu vào lòng Hàn Diệc Triết, cả người đều toả ra hơi thở bi thương, hai tay lúc đầu đặt ở hai bên người đã chuyển sang nắm chặt quần áo của Hàn Diệc Triết, khiến người ta vừa cảm thấy đáng thương cũng vừa cực kỳ đáng yêu.
Hai bàn tay đặt ở sau lưng Lê Tử Ngôn chậm rãi đổ mồ hôi, có thể vừa nhút nhích đã có một luồng gió lạnh thổi qua khe hở giữa tay và lưng Lê Tử Ngôn, khiến hắn cảm nhận được một tia lạnh lẽo.
Bây giờ là đầu đông, nhiệt độ không khí đã sớm chuyển lạnh, trên đường đều toả ra cảm giác hiu quạnh, Lê Tử Ngôn vừa mới vội vàng đi ra khỏi hậu trường nên trên người chỉ mặc một bộ trang phục mỏng màu xanh, làm nổi bật dáng người mảnh khảnh của cậu, giờ phút này càng thêm nhu nhược.
Hàn Diệc Triết vốn còn đang sững sờ nhưng lúc này chỉ cảm thấy lo lắng cùng đau lòng, hắn cau mày cởi áo khoác bóng chày trên người mình rồi nhẹ nhàng khoác lên người Lê Tử Ngôn.
\”Anh, trước tiên đi ăn chút gì đó đi, đã mệt cả buổi sáng rồi.\”
\”Ừm.\”
Lê Tử Ngôn gật đầu, tiếng khóc nức nở rất nhỏ, vẫn cúi đầu như trước, nhìn bộ dạng ủy khuất này của cậu khiến trong lòng Hàn Diệc Triết đều chua xót.
Hắn duỗi tay ôm lấy bả vai Lê Tử Ngôn, nửa ôm vào lòng mình rồi hai người cùng nhau đi đến nhà ăn gần nhất.
\”Anh ngồi ở đây nghỉ ngơi đi.\”
\”Ừm, em đi đi, không cần lo lắng cho anh.\”
Lê Tử Ngôn vẫn cúi đầu nhưng lỗ tai lại đỏ bừng, không biết là vì hành động vừa rồi của mình làm cho ngượng ngùng, hay là vì gió lạnh thổi qua.
Hàn Diệc Triết đặt đồ xuống, cầm điện thoại đi đến cửa hàng trà sữa trong nhà ăn mua một ly sữa socola nóng, rồi tiếp tục đi lấy một ít đồ ăn nhẹ rồi quay về bên cạnh Lê Tử Ngôn.
\”Anh uống một chút để làm ấm người đi, bên ngoài quá lạnh, đừng để bị cảm.\”
\”Cám ơn em, Diệc Triết.\”
\”Giữa chúng ta mà còn cảm ơn cái gì.\”
Hai người lẳng lặng ngồi vào bàn, đều không nói gì, trên người Lê Tử Ngôn khoác áo bóng chày của Hàn Diệc Triết, dáng người hai người vốn có sự chênh lệch, hơn nữa Hàn Diệc Triết do thường xuyên luyện tập thể thao nên cơ bắp trên người rất phát triển, khác với Lê Tử Ngôn vì vẻ đẹp khiêu vũ nên phải duy trì thân hình không quá cứng rắn, cường tráng.
Lê Tử Ngôn mặc áo khoác bóng chày rộng rãi, làm cho dáng người mảnh khảnh càng thêm nhỏ nhắn, khiến Hàn Diệc Triết không khỏi nghĩ đến cái ôm vừa rồi của hai người. Làm hắn nhớ tới Lê Tử Ngôn ở trong lòng mình giống như con mèo sữa đang chịu ủy khuất làm nũng với hắn.
\”Anh, chuyện hôm nay…\”
\”Chuyện hôm nay đã qua rồi, dù sao anh cũng không để ý, em cũng không cần so đo, sau khi trở về đừng cãi nhau với Hạo Hiên, dù sao cũng là bạn cùng phòng, còn phải ở chung một thời gian dài, không cần vì chuyện của anh mà sinh ra hiềm khích.\”