Editor: Uyên
Có thể là do tính cách, hoặc cũng có thể do quanh năm đều luyện tập khiêu vũ nên khí chất trên người Lê Tử Ngôn rất điềm đạm tao nhã, ngay cả khi ăn cũng mang theo khí chất cao quý, không hề tỏ ra thô lỗ, hai má phồng lên như con hamster nhỏ, giống như một con mèo kiêu ngạo.
Hàn Diệc Triết nhìn Lê Tử Ngôn từng muỗng ăn cháo ngọt và xíu mại hắn mang đến, chỉ số tâm tình không ngừng tăng lên, hắn liếc nhìn các đàn anh đàn chị khác đang bận rộn bốn phía, có hơi kinh ngạc trước duyên phận tốt đẹp của Lê Tử Ngôn.
Nhưng chỉ hơi sửng sốt rồi hắn cũng cảm thấy rất hợp lý, dù sao tính tình Lê Tử Ngôn rất tốt, bọn họ quen biết chưa đầy một tháng mà hắn đã có thể cảm giác được sự dịu dàng chu đáo của Lê Tử Ngôn.
\”Anh Tử Ngôn, anh phụ trách chuẩn bị bữa tiệc sao không nói với em?\”
\”Em vừa mới khai giảng mà, nhất định phải cần thời gian thích ứng với cuộc sống đại học, chưa kể nếu anh nói cho em biết thì cũng không có ích gì, anh không thể để em tới đây giúp anh làm việc được.\”
Lê Tử Ngôn nói không sai, cậu vốn không phải là người đặc biệt thích gây phiền phức cho người khác, hơn nữa còn luôn cân nhắc cảm xúc của người khác, là người rất tinh tế, không thể trách gì được.
\”Cái khác không thể giúp, nhưng em có thể mang cơm cho anh.\”
Hàn Diệc Triết sờ sờ cổ mình, vẻ mặt rất thành khẩn: \”Anh Tử Ngôn chăm sóc em lâu như vậy, cho nên em muốn báo đáp anh chút gì đó.\”
\”Giúp người khác vốn là việc của anh nên đừng để trong lòng. Nếu em thật sự muốn giúp anh…\”
Ánh mắt Lê Tử Ngôn lóe lên, đặt cháo ngọt sang một bên: \”Có lẽ mấy ngày nữa anh thật sự cần em trợ giúp.\”
\”Chuyện gì? Anh Tử Ngôn đừng ngại, em nhất định sẽ cố gắng hỗ trợ.\”
\”Tới lúc đó sẽ biết, yên tâm, không phải chuyện gì lớn.\”
\”Được.\”
Hàn Diệc Triết đồng ý rất nhanh, quân tử nhất ngôn, vẻ mặt cũng nghiêm túc, Lê Tử Ngôn đột nhiên bật cười, khuôn mặt vốn tinh xảo lúc này càng rạng rỡ mê người.
\”Em không hỏi là chuyện gì à, không sợ anh mang em đi bán sao?\”
\”Anh Tử Ngôn, em tin tưởng anh.\”
Trong lòng Lê Tử Ngôn khẽ run, cười cười, thu dọn hộp và túi nilong ném vào thùng rác, sau đó bảo Hàn Diệc Triết ngồi ở một bên chờ cậu rồi tiếp tục đi giải quyết công việc còn dang dở.
Cũng không còn nhiều việc, chỉ cần kiểm tra lại một chút. Lê Tử Ngôn và tất cả nhân viên đã kiểm tra tất cả các thiết bị trước khi rời đi.
Rất nhanh đã đến lúc bắt đầu bữa tiệc, Lê Tử Ngôn làm tổng đạo diễn, mặc đồng phục công tác, bên ngoài khoác áo vest màu xanh khiến cậu đặc biệt nổi bật trong đám đông.
Tất cả sinh viên năm nhất trong nhà hát đã chuẩn bị sẵn sàng ở vị trí của mình, toàn bộ đại sảnh đều chật kín người, sôi nổi náo nhiệt.