Editor: Uyên
\”Em ngồi nghỉ ngơi đi, đừng nghịch nữa.\”
\”Không sao đâu, dù sao em cũng đang nhàm chán, ký túc xá bên kia của em cũng thu xếp xong rồi.\”
Lê Tử Ngôn kéo tay Hàn Thạc, ấn hắn ngồi xuống ghế, còn mình thì trèo lên giường, cầm tấm ga trải giường cho Hàn Thạc.
Sau khi xác định quan hệ, hai người cũng công khai với gia đình. Cả hai ba mẹ đều đã biết đến sự tồn tại của hai người ở trường trung học. Gặp mặt một lần còn thấy rất hài lòng
Lê Tử Ngôn bộ dạng xinh đẹp, người lại ngoan ngoãn, sống rất tình cảm, đặc biệt rất biết cách nói chuyện, lần đầu tiên ra mắt ba mẹ Hàn Thạc đã thu thập luôn được hai người.
Ba mẹ Lê Tử Ngôn sau khi nhìn thấy Hàn Thạc ngược lại có chút kinh ngạc, là một nam sinh cao lớn lạnh lùng, nhưng khi đối mặt với Lê Tử Ngôn cùng bọn họ thì thái độ rất tôn trọng và nhu hòa.
Cả hai đều là con trai, cũng đã trưởng thành, có thể chịu trách nhiệm về sự lựa chọn và tương lai của mình, ba mẹ cũng không muốn can thiệp nhiều vào chuyện của con cái. Dù chưa xác định được Hàn Thạc và Lê Tử Ngôn có thể ở bên nhau lâu dài hay không nhưng ít nhất hiện tại hai người vui là được.
Sự kiện công khai diễn ra vô cùng thuận lợi, hai người sau khi có kết quả lại cùng nhau đăng kí chung trường, giống như Hàn Thạc dự đoán kết quả của mình, điểm số hắn cao nhất, càng xuất sắc hơn là hắn đậu thủ khoa của thành phố. Lê Tử Ngôn kém hắn một chút, dựa vào kinh nghiệm thi đại học ba lần, cùng với thời gian học tập năm hai, năm ba ở thế giới này giành được vị trí thứ hai. Ngay khi công bố tên của hai người lên trang mạng, hình chụp của hai người xếp gần nhau khiến dân tình không khỏi ghen tị.
\”Ngôn Ngôn, đừng lo lắng, em uống nước trước đi.\”
Vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Lê Tử Ngôn vừa ngọt ngào vừa xót xa.
Buổi sáng hai người đến ký túc xá của Lê Tử Ngôn báo danh trước, hắn không muốn Lê Tử Ngôn quá mệt mỏi nên đã âm thầm thu xếp, Lê Tử Ngôn không ngăn cản được. Ngồi yên không nói gì, không ngờ lại bị kéo qua đây.
Nhưng mà khả năng dọn dẹp của Lê Tử Ngôn đúng là tốt hơn Hàn Thạc rất nhiều, đổi chăn, thay khăn trải giường đều rất trơn tru, ngay cả quần áo cũng xếp gọn gàng chỉnh tề, đều đặt gọn trong tủ.
Lê Tử Ngôn thò đầu ra khỏi giường uống một ngụm nước trái cây, cậu cầm ly nước trái cây nâng lên, thấy khóe miệng có dính chút nước, định dùng đầu lưỡi liếm, lại bị Hàn Thạc dùng ngón tay lau sạch, cậu hơi sửng sốt, sau đó lộ ra răng nanh nhỏ, cười đến ngọt ngào.
\”A, đã có người đến rồi?\”
Đẩy cửa vào là hai chàng trai trẻ, một người đeo kính, một người dáng người mảnh khảnh, sau khi nhìn thấy Lê Tử Ngôn và Hàn Thạc đều rất vui vẻ, lập thức chào hỏi: \”Xin chào! Trời ơi, chúng ta sẽ có hai bạn cùng phòng là hai anh trai soái ca!\”
\”Đúng vậy, hai người các cậu ăn gì mà đẹp trai quá vậy!!!!\”
Hai chàng trai này nhìn qua tính cách rất tốt, nhưng tính cách Hàn Thạc lại lãnh đạm. Nói chuyện với người cùng phòng năm ba cũng không nhiều chứ nói chi là người vừa mới gặp mặt chưa quen biết. Nhưng hắn cũng không muốn làm mất lòng người khác, khẽ gật đầu đáp lại một tiếng chào hỏi.