Editor: Uyên
Lời này không chỉ là mình hắn muốn nói mà những người khác ở đây cũng có suy nghĩ như vậy, bọn họ đều cho rằng Tô Kiến Bạch chỉ mời mình, nhưng không ngờ còn có mấy tên khó ưa này.
Nếu bọn họ là bạn bè bình thường thì thôi, nhưng bọn họ là tình địch. Khi gặp tình địch đã hết sức ghen tị rồi mà Cảnh Trạch còn là người ưu tú nhất trong bọn họ, bất luận là diện mạo hay gia thế đều thượng thừa, sao bọn họ có tâm trạng tốt nỗi.
\”Trước giờ các cậu cứ vì tôi mà cãi nhau, nhưng mọi người vẫn có thể làm bạn mà phải không? Nên tôi muốn thừa dịp lần này cho mọi người cùng gặp mặt nói chuyện.\”
Tô Kiến Bạch xấu hổ cười cười, mở miệng nói, \”Các cậu không trách tôi nhiều chuyện chứ?\”
Đây là nam thần trong lòng bọn họ, theo đuổi bạch nguyệt quang lâu như vậy thì sao có thể trách y được, bọn họ chỉ nghĩ rằng Tô Kiến Bạch thật tốt.
Vẻ mặt của Cảnh Trạch dịu đi một chút, chỉ có ánh mắt vẫn chất chứa vẻ âm trầm cùng bất mãn, nhưng cũng không nói gì nữa.
Tô Kiến Bạch thấy Cảnh Trạch nghe lời mình như vậy, trong lòng liền nóng lên, tay trái ôm chặt cánh tay Cảnh Trạch, còn tay phải thì ôm chặt một thiên sứ khác, phía sau còn có một thiên sứ và một ác ma đi theo, năm người cùng nhau đi trong sân bay, tổ hợp như thế đặc biệt thu hút sự chú ý của không ít người.
\”Kiến Bạch, lên xe đi, tôi đưa cậu đi ăn cơm.\”
Cảnh Trạch đứng trước xe giúp Tô Kiến Bạch mở cửa, tuy hành động của mấy người phía sau cũng không chậm, nhưng vẫn không kịp.
Tô Kiến Bạch liếc nhìn kiểu xe mới mà Cảnh Trạch cố ý đổi để đến đón mình, mỉm cười mở miệng với những người khác, \”Vậy chúng ta cùng đi đi?\”
\”……Ừm.\”
Bọn họ đã quen đối xử tốt với Tô Kiến Bạch, cũng đã quen nghe theo ý kiến của Tô Kiến Bạch nên tất nhiên sẽ không từ chối.
Cảnh Trạch nhìn Tô Kiến Bạch lên xe rồi quay đầu liếc nhìn một vòng, cho dù cách một lớp kính râm vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của hắn.
Lê Tử Ngôn không ở lại Cảnh gia quá lâu, dù sao với thân phận xấu hổ của cậu, cũng chỉ là ký một hợp đồng với Cảnh Trạch, không có giấy chứng nhận không có hôn lễ, về nhà còn không có Cảnh Trạch đi cùng, thì nhìn thế nào cũng không phải chuyện lớn.
Cũng may người trong nhà Cảnh Trạch cũng quan tâm đến suy nghĩ của cậu nên cũng không có cưỡng ép.
Ngồi trong xe, Lê Tử Ngôn tựa đầu vào cửa sổ, ngón tay đặt lên đùi trượt qua lại, nhưng ánh mắt lại có chút trống rỗng.
Đã hai ngày rồi 007 không liên lạc với cậu, trong thức hải cũng không có bất kỳ tin tức nào về cậu của thế giới này, nói không căng thẳng mới lạ.
Nhẹ nhàng thở dài một hơi, Lê Tử Ngôn nhắm mắt lại, cửa sổ lạnh như băng làm cho đầu óc cậu tỉnh táo, sự cô đơn trong lòng cũng càng thêm rõ ràng. Cảm giác bên cạnh không có một người làm cho Lê Tử Ngôn không được thoải mái, nhưng không phải ai cũng có thể ở bên bầu bạn.