[Đm/Hoàn] Xuyên Nhanh Nâng Cấp Hệ Thống Trà Xanh – Nghịch Thế (Phần 1) – Chương 149: Muốn nựng báo đen ngạo kiều (6) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Xuyên Nhanh Nâng Cấp Hệ Thống Trà Xanh – Nghịch Thế (Phần 1) - Chương 149: Muốn nựng báo đen ngạo kiều (6)

Editor: Uyên

Giọng nói hiếm khi mà ôn nhu dỗ dành của Lai Tháp dường như đã dập tắt ngọn lửa ủy khuất của Lê Tử Ngôn, cũng không còn quan tâm đến việc xấu hổ sợ hãi nữa mà vươn hai cánh tay nhỏ nhắn mềm mại ôm lấy cổ Lai Tháp, rồi vùi đầu trước ngực đối phương, thân thể khóc đến run rẩy, cái đuôi nhỏ yếu ớt nằm trên giường.

Bị hành động thân mật bất ngờ của Lê Tử Ngôn làm cho cả người cứng đờ, Lai Tháp không dám nhúc nhích, hai tay cứng ngắc đặt ở hai bên người, không biết bây giờ nên phản ứng như thế nào. Hắn cảm thấy mình nên đẩy tiểu á thú nhân đang treo trên người mình ra, nhưng cơ thể lại không nằm trong tầm kiểm soát của mình nữa, mà còn đặc biệt hưởng thụ hương thơm dịu nhẹ tỏa ra từ trên người đối phương.

Cái người luôn ghét nước mắt và yếu ớt lúc này giống như bị mất trí, nhẹ giọng nói, \”Sao vậy, vì sao lại khóc? Bữa trưa cậu làm cho tôi, tôi cũng đâu có ném đi, không phải tôi đã ăn rồi à.\”

\”Ăn rồi…có ngon không? Anh Lai Tháp, anh có thích không?\”

Giọng nói của Lê Tử Ngôn kèm theo nức nở, vừa đáng thương vừa đáng yêu, giống như là đã phải chịu rất nhiều ủy khuất, nhưng lại không để ý mà chỉ quan tâm đến việc hắn có ăn ngon không.

\”Ăn rồi, rất ngon, nên cậu đừng khóc nữa.\”

Lai Tháp đưa tay vỗ vỗ lưng Lê Tử Ngôn, sắc mặt trở nên đần thối, rồi lại nói thêm một câu, \”Cậu còn khóc thì tôi không có cách nào giải thích với cha mẹ và anh trai cậu đâu.\”

Lê Tử Ngôn ngậm miệng, cảm thấy mình thế này cũng không ổn, từ từ rời khỏi vòng tay của đối phương, đầu mũi đỏ bừng, môi bĩu ra, trên mắt vẫn còn đọng lại nước mắt, trông thật đáng thương. Lai Tháp nhíu mày, đứng lên liếc nhìn chỗ áo trước ngực mình đã ướt đẫm, lấy vài tờ giấy ấn lên mặt Lê Tử Ngôn.

\”Lau nước mắt đi, khóc cái gì, cũng không có ai bắt nạt cậu.\”

Nhớ lại những chuyện đã xảy ra hôm nay, Lai Tháp chậm rãi xem lại có chỗ nào không ổn hay không, có ai chọc đến bé con yếu ớt này không, nhưng suy nghĩ một hồi lại cảm thấy mình đâu có làm gì sai, chuyện duy nhất làm cho bé con này tức giận có lẽ chỉ có Phil.

\”Có phải vì chuyện hồi trưa nên cậu mới khóc không?\”

Lê Tử Ngôn không lắc đầu cũng không gật đầu, trầm mặc rũ mắt xuống, hai chân co lại, hai tay ôm đầu gối, dáng vẻ tự bảo vệ mình.

\”Việc cậu ta làm hồi trưa là không đúng, tôi đã nói với cậu ta rồi, nhưng tại sao cậu không gọi điện thoại báo trước với tôi?\”

\”Anh Lai Tháp không cho em số điện thoại của anh…\”

Lê Tử Ngôn vùi mặt vào đầu gối, lẩm bẩm lên tiếng với giọng điệu đặc biệt oan ức, Lai Tháp nghe vậy cũng hơi xấu hổ, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì, nhưng một giây sau người trước mặt hắn lại tiếp tục mở miệng.

\”Là em không đúng, em không nên đi tìm anh Lai Tháp, là lỗi của em…\”

\”Tôi không có nói như thế, cậu đừng nghĩ lung tung.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.