Editor: Uyên
\”Cậu…\”
Tay Lý Hạo đặt ở bên hông Lê Tử Ngôn, tâm tư có chút trôi nổi, nhưng còn chưa đợi anh nói xong thì đã cảm giác được trên cổ tay xuất hiện sức kéo, còn chưa kịp phản ứng thì anh đã cách Lê Tử Ngôn một khoảng.
\”Anh Thạc?\”
Hàn Thạc chỉ nhàn nhạt liếc anh một cái, sau đó kéo cánh tay Lê Tử Ngôn đến bên cạnh mình, ngăn cách hai người, lạnh lùng lên tiếng: \”Giờ giải lao sắp kết thúc, nhanh làm việc đi.\”
\”Ò…\”
Lý Hạo có chút ngượng ngùng thu tay lại, lỗ tai bất giác đỏ lên, trên tay vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại, anh lén nhìn Lê Tử Ngôn nhưng rất nhanh đã thu hồi tầm mắt, trong lòng không biết tại sao có chút kích động.
Hàn Thạc nghiêng người nhìn về phía Lý Hạo, nhìn thấy ánh mắt của anh thì càng thêm bất mãn, tay cầm cây lau nhà đều nổi lên gân xanh, đặt cây lau nhà sang một bên, cởi áo khoác đồng phục học sinh của mình đặt lên người Lê Tử Ngôn.
\”…Cảm ơn lớp trưởng.\”
Cảm giác được sức nặng trên người, Lê Tử Ngôn vừa ngẩng đầu lên đã đối diện với tầm mắt của Hàn Thạc, mím môi cười khẽ, sau đó khoác áo vào cánh tay.
\”Ừm.\”
Nụ cười rạng rỡ làm cho tâm trạng không vui của Hàn Thạc dịu đi vài phần, lông mày cũng giãn ra, nhưng vẫn có những nam sinh khác đứng gần bục giảng muốn đến gần Lê Tử Ngôn, đang làm bộ kéo gạch quét sàn phía trước.
Các nam sinh không nhận thấy có gì không đúng, chỉ có Lý Hạo nhìn thái độ khác thường của Hàn Thạc với Lê Tử Ngôn, trong lòng dâng lên cảm giác quái dị.
Thời gian trong nháy mắt đã đến cuối kỳ, mối quan hệ giữa Lê Tử Ngôn và nam sinh trong lớp cùng bạn cùng phòng càng ngày càng tốt, đặc biệt là Hàn Thạc, dù sao hai người cũng là bạn cùng bàn, còn là giường bên cạnh, thời gian nói chuyện và ở bên nhau luôn nhiều hơn người khác.
Cùng nhau ăn cơm, cùng nhau đi dạo sau giờ học cũng đã trở thành chuyện bình thường. Kết quả thi đã có, cậu và Hàn Thạc một người thứ hai, một người thứ nhất, thứ hạng trường cũng cao bất thường, điều này khiến cho Vương Triều Hà cũng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất hai đứa nhỏ này đều đang tiến bộ, không khiến cô lo lắng việc gì khác.
\”Tử Ngôn, kỳ nghỉ ra ngoài chơi không? Mấy người tụi tôi tính xuyên đêm ở quán Internet.\”
Lê Tử Ngôn có chút ngượng ngùng lắc đầu: \”Tớ không đi đâu, tớ không biết chơi game cho lắm, đi cũng kéo chân các cậu thôi.\”
\”Không sao, tôi dạy cậu, sao có thể để cho vợ nhỏ của chúng ta ở một mình chứ, có phải không!\”
Bởi vì Lê Tử Ngôn thường giúp bọn họ giữa đồng phục, đưa nước sau khi tập thể dục, còn xoa bóp cho bọn họ, mỗi ngày còn chuẩn bị điểm tâm sáng, mức độ quan tâm đã có thể so sánh với mong muốn và tiêu chuẩn với bạn gái tương lai của bọn họ. Hơn nữa Lê Tử Ngôn người trắng nõn, vẻ ngoài rất đẹp, một đôi mắt đào hoa vừa đa tình vừa thâm tình, mỗi lần cười đều có thể làm cho bọn họ bay luôn nửa linh hồn.