Editor: Uyên
Giọng nói của Sở Hằng lạnh như muốn kết băng, nhuộm đầy máu tươi cùng thù địch, Văn Trúc chỉ biết người này mộc mạc chính trực, nhưng đã quên mất, người từ trên chiến trường đi xuống, có ai mà chưa từng dính máu.
Năm đó Sở Hằng từ trong đám người tị nạn nhìn trúng y, đưa y vào quân doanh, cho y làm quân sư, tất cả mọi người đều phải kính trọng y. Y luôn cho rằng mình là người đặc biệt, nhưng bây giờ mới biết được, tất cả bất quá chỉ là y mơ tưởng, là y quá coi trọng bản thân mình.
Ánh mắt và giọng nói của Sở Hằng giống như một lưỡi dao sắc bén, từng chút một lột bỏ lớp mặt nạ dối trá của Văn Trúc ra, gần như muốn đem tâm tư đen tối dơ bẩn của y phơi bày.
Văn Trúc chỉ cảm thấy cả người mình trở nên lạnh lẽo, trái tim đều run rẩy.
\”Ta không có…\”
\”Đừng để ta cảm thấy tất cả những gì ta làm trước đây đều cho chó ăn.\”
\”Ta…\”
Văn Trúc dịch chuyển tầm mắt sang một bên, chứng cứ đều đã bị y phá hủy, cũng không có nhân chứng, chỉ cần y chết thì cái gì cũng sẽ không biết, Sở Hằng không thể làm gì y.
\”Lời ta nói đều là thật, ta không biết đã xảy ra chuyện gì, lúc ta vào phòng chỉ thấy Vương gia ngồi đan tay với Đông Nam Vương, một giây sau đã ngất xỉu.\”
Không những không chịu thừa nhận, mà chết đến nơi vẫn còn muốn dội một chậu nước bẩn cho Lê Tử Ngôn, trong mắt Sở Hằng lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, bước lên phía trước một bước, đưa năm ngón tay ra bóp cổ Văn Trúc.
Sức mạnh của hắn đã được luyện từ khi còn nhỏ, chỉ cần hơi dùng sức thì sắc mặt của Văn Trúc đã biến thành màu gan lợn, ánh mắt đỏ ngầu, giống như một giây tiếp theo sẽ nổ tung mà chết.
\”Hắn tốt lắm sao? Cũng đã bị ô uế, ngươi còn muốn vì hắn mà giết ta?\”
Văn Trúc từ cổ họng bị bóp chặt nói ra những lời này với âm thanh bi thương, \”Ta cùng ngươi chinh chiến sa trường, bày mưu tính kế, đến cuối cùng ngươi lại muốn đối xử với ta như vậy?\”
Sở Hằng đến gần, hạ thấp âm thanh giống như quỷ mị, \”Ta nói cho ngươi biết, bất luận ngươi có học như thế nào, đời này ngươi cũng không thể so với cọng lông tơ của y, ngươi tốt nhất nên đi cầu nguyện cho chuyện này không bị bại lộ, nếu không thì mấy cái mạng của ngươi cũng không đủ sống.\”
Văn Trúc giống như một con cá chết bị ném trên đất, Sở Hằng xoay người rời đi không chút lưu luyến.
Nhìn bóng lưng người kia rời đi, Văn Trúc chỉ cảm thấy trong lòng chua xót không nói nên lời, y ôm cổ mình, ánh mắt trống rỗng, nhưng lại không hối hận vì những gì mình đã làm.