[Đm/Hoàn] Vân Việt Vãng Sự – 73. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 5 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Đm/Hoàn] Vân Việt Vãng Sự - 73.

Chương 73. Sẽ là ngươi sao?

Càng đi về phía Nam, khí hậu càng ấm áp, khi nhìn hai bên bờ sông còn thấy hoa dại nở rộ, cây cối xanh um tươi tốt, khiến Chiêu Linh nhận ra rằng, y đã đặt chân tới chốn cũ Vân Việt.

Đây là một mảnh đất xa lạ, lần đầu tiên y tới đây, chỉ nhớ được những điều đã từng \”dò hỏi\” Việt Tiềm mà thôi.

Vân Việt và Dung Quốc đã từng là kẻ thù truyền kiếp, bởi mạnh mẽ mà kiêng kị lẫn nhau, chiến loạn không dứt.

Hơn mười năm trước, Vân Việt nội loạn, Dung Quốc nhân cơ hội này thảo phát, thiên thời địa lợi nhân hoà, công phá Vân Thuỷ thành, Vương tộc Vân Việt diệt vong, đặt một dấu chấm hết cho đại quốc đã từng có mấy trăm năm lịch sử này.

Khi diệt quốc, Vân Việt đã thủng trăm ngàn lỗ, hệt như một gốc cây già mục nát, hoa lá tan tành. Dung Vương còn đang là cây to khí thịnh, chỉ dốc chút sức đã hái được trái chín.

Môn khách Vệ Bình của Thái tử chỉ về nhánh sông phía trước, lên tiếng giữa âm thanh chim hót líu lo hai bên bờ sông: \”Phía trước là nơi con sông phân nhánh, đi theo hướng Tây là Mạnh Dương thành, đi về hướng Đông là tới Vân Thuỷ thành.\”

\”Vệ khanh đã từng tới Vân Việt sao?\” Gió Nam thổi qua áo bào Chiêu Linh, y im lặng đứng trên mũi thuyền, ngắm nhìn phong cảnh.

Thân thuyền nhẹ nhàng lay động theo gió, từng toà núi xanh rì biến mất rồi lại nối đuôi nhau xuất hiện, núi sông thanh lệ, khiến người lưu luyến. Vệ Bình nói: \”Đây là lần đầu tiên thần tới đây, lại hệt như đã từng đi qua vài lần, vừa quen biết vừa mới mẻ.\”

Sau khi tiến vào Vân Việt, một đường nhìn ngắm, cảm thấy quả nhiên là không giống nhau, đất cảnh phong tình như có cảm giác vô cùng quen thuộc mà cũng xa lạ, hệt như cảm giác Việt Tiềm dành cho Chiêu Linh.

Thuyền lớn đi về nhánh sông rồi hướng về phía tây, thẳng tiến về trạm đầu tiên của hành trinhg — trọng trấn của chốn cũ Vân Việt, Mạnh Dương thành.

Mạnh Dương thành dựa vào phía Đông của núi Tử Đồng, toạ trong núi sâu, chính toà thành gần núi này lại có quặng mỏ quy mô lớn nhất thiên hạ.

Màn đêm thăm thẳm, thuyền thả neo bên bờ sông, Chiêu Linh chìm vào giấc ngủ, mười mấy thân ảnh thủ vệ bảo hộ bên ngoài, đề phòng nghiêm ngặt, tuần tra trắng đêm.

Chốn cũ Vân Việt vô cùng nguy hiểm, có điều một đường xuôi Nam, đám người bọn họ vẫn chưa gặp bất cứ chuyện hiểm nguy nào.

Đi một đường thường thấy thuyền Dung vãng lai qua lại, ven đường còn có trạm gác của Dung binh, Dung Quốc đặt rất nhiều cứ điểm tại Bắc bộ Vân Việt, quân trú cũng nhiều, không như nơi Nam bộ khắp nơi đều là cường đạo.

Một đường đi thẳng, mấy ngày sau thuyền cập bến phà, Chiêu Linh và tuỳ tùng đổi qua thuyền nhỏ, tiếp tục đi về phía Tây, tiến vào rừng núi Vân Việt.

Mạng lưới sông ngòi của Vân Việt vô cùng phức tạp, có rất nhiều rừng sâu núi thẳm, nếu không có ai dẫn đường chắc chắn sẽ bị lạc.

Chiêu Linh đi thuyền nhỏ, chen lẫn còn có vài con thuyền xung quanh, từng thuyền từng thuyền đều giống y hệt nhau, điểm khác biệt duy nhất là người lái trên thuyền của y không phải binh sĩ, mà là hộ vệ của Thái tử.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.