[Đm/Hoàn] Vân Việt Vãng Sự – 41. – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 3 lượt xem
  • 5 tháng trước

[Đm/Hoàn] Vân Việt Vãng Sự - 41.

editor: Mì Tương Đen.

Chương 41. Đừng sợ.

Nguyệt các có tất cả ba tầng, sau khi leo từng bậc thang, Chiêu Thuỵ mệt tới nỗi thở hồng hộc. Thân mình hắn béo tròn, còn không chịu rèn luyện, thật sự đã mệt đến bất động. Ban đầu Chiêu Linh còn chờ hắn, sau đành để một hộ vệ lại đỡ hắn, mình thì tiếp tục leo lên trên.

Đến tầng thứ hai, Chiêu Linh đi vào bên trong, phát hiện nơi đây được chủ nhân cũ dùng để tiếp khách, có một cái đại sảnh cực kỳ tráng lệ, chỉ là các loại dụng cụ bị chồng chất lên cực kỳ hỗn độn, trên mỗi thứ đồ đều có vết tích phá hoại.

Dù có đầu bụng lửa giận, Mạc Ngao cũng không làm được chuyện phá huỷ đồ đạc, cửa sổ như thế này. Quá nửa là do nhi tử tính tình tàn bạo kia của gã ra lệnh cho nô bộc làm.

\”Phì, mệt chết mất thôi.\”

Cuối cùng Chiêu Thuỵ cũng bò lên được tầng thứ hai. Hắn đặt mông ngồi bệt trên đất, vừa nhìn những thứ tàn tạ xung quanh bèn cau mày lại.

Chiêu Linh cười hỏi: \”Còn đòi lên tầng nữa không?\”

Lúc trước phấn khởi vội vã muốn leo lên, mới leo được một nửa đã mệt đến mức bò sấp ra. Chiêu Thuỵ bất đắc dĩ lắc đầu: \”Không lên, tha cho ta thở.\”

Lau mồ hôi trên trán đi, Chiêu Thuỵ vẫn còn thở hổn hển, oán giận: \”Chỉ có ba tầng mà tầng hai còn cao đến như thế, càng đi càng hẹp, ai biết cầu thang lên lầu ba khó đi thế nào chứ!\”

Chiêu Linh vẫn muốn leo lên lầu, đến tầng cao nhất mới có thể xem được toàn cảnh đô thành. Y ra lệnh cho một trong hai thị vệ bên cạnh: \”Ngươi ở lại, bầu bạn với Thất công tử.\”

Thị vệ đáp: \”Dạ!\”

\”Việt Tiềm.\”

Chiêu Linh quay đầu tìm bóng dáng Việt Tiềm, lại thấy hắn đang ngẩng đầu đánh giá một thanh xà ngang vô cùng hoa mỹ. Từ sau khi tiến vào Nguyệt các hắn đã hơi mất tập tring, lực chú ý vẫn không ở trên người chủ nhân của mình.

Dĩ nhiên, thứ hấp dẫn Việt Tiềm không phải là những đường nét chạm trổ đầy tinh xảo trên xà nhà. Sau khi đi vào Nguyệt các, hắn luôn có cảm giác tâm thần không yên, lại không nói ra được nơi nào có vấn đề, quan sát bốn phía vẫn không có dấu hiệu nguy hiểm.

Sau khi Phủ đệ bị tịch thu, người của Mạc Ngao cũng bị đuổi hết ra khỏi phủ, hơn nữa vẫn luôn có binh sĩ trông coi, đáng lẽ nơi này phải vô cùng an toàn.

Việt Tiềm rời ánh mắt đi, nhìn về phía Chiêu Linh, đáp lời: \”Dạ.\”

Chiêu Linh nói: \”Lên lầu.\”

Ba người đi lên tầng cao nhất. Doãn hộ vệ đi phía trước, Chiêu Linh đi ở giữa, Việt Tiềm đi sau cùng. Càng đi cầu thang lại càng hẹp, hai người không thể nào bước song song được.

Tiếng bước chân của ba người cực kỳ vang dội, nơi đây được thiết kế theo dạng khuếch đại tiếng vang, xem lẫn trong những tiếng bước chân còn có tiếng gì đó hơi trầm, hệt như có thứ gì đó lăn từ trên đỉnh đầu xuống.

Doãn hộ vệ đi tuốt trên cùng. Hắn dùng tay ra hiệu cho những người phía dưới chớ đi theo, định một mình thăm dò đoạn đường phía trước xem âm thanh phát ra từ đâu. Việt Tiềm cũng nghe được tiếng vang dị thường, hắn quay đầu bắt lấy cánh tay Chiêu Linh, hô to với Doãn hộ vệ: \”Mau tìm chỗ trốn!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.