editor: Mì Tương Đen.
Chương 40. Khiến kẻ khác cảm thấy nguy hiểm.
Thường phụ nuôi vài con gà ở hậu viện. Bệnh phong thấp của ông được điều trị hẳn hoi, sống ở đất Tề phía Nam cũng có ăn có mặc, thân thể khoẻ mạnh hơn nhiều so với ngày trước, còn được coi là càng già càng dẻo dai.
Đương lót thêm vài cọng rơm vào ổ gà để giúp chúng giữ ấm, bỗng nhiên ông nghe thấy tiếng gõ cửa ở tiền viện bèn lập tức đứng thẳng người, vô cùng cảnh giác.
Qua một lúc, người ngoài cửa lên tiếng: \”Là ta.\”
Nghe tiếng cũng biết là Việt Tiềm, Thường phụ lập tức ném cành rơm đi, mau chóng đi mở cửa viện.
Cửa viện mở ra, Việt Tiềm đứng ngay trước cửa, còn chưa kịp mở miệng đã nghe thấy Thường phụ nói: \”Vài ngày trước không thấy ngươi tới, ta còn tưởng là người ngoài đến.\”
Việt Tiềm bị Linh công tử \”giam\” sáu ngày trong phòng, đúng là vài lần mặt trời lặn cũng chẳng đi ra ngoài được.
Hắn ngồi lên xe ngựa, lái xe vào trong viện, nói rằng: \”Mấy ngày nay có khoẻ không?\”
\”Lão già này rất khoẻ mạnh, ngươi không cần phải thường xuyên tới đây.\” Thường phụ đóng cửa viện lại, không quên cài chốt thật kỹ.
Xe ngựa dừng bên ngoài nhà bếp, Việt Tiềm không nói gì nữa, chỉ cuốn màn xe lên cao, dời lương thực trong xe vào trong bếp. Có lương khô, có rượu, cũng có các loại thịt khô.
\”Nếu thiếu thì sau này bù, đừng mua nhiều đồ ăn đến thế, nhỡ hỏng thì tiếc quá.\” Thường phụ đi theo sau Việt Tiềm, cằn nhằn liên miên.
Việt Tiềm tuỳ cho ông nói. Mỗi lần ghé lại đất Tề phía Nam, hắn đều sẽ chất đầy đồ ăn vào trong bếp.
Thường phụ lấy từ trong buồng xe ra một cái giỏ trúc, trong giỏ có một miếng thịt tươi. Ông ngửi mùi thịt, nói: \”Đây không phải thịt lợn, cũng chẳng phải thịt dê.\”
Việt Tiềm nói: \”Là thịt hươu, có thể làm bánh thịt hươu.\”
Hắn mua một miếng thịt hươu trên con đường ven chợ.
Thường phụ vừa nghe tới bánh thịt hươu, cười đến nỗi mặt đầy nếp nhăn, nói: \”Tiểu tử thối, ngươi biết cách làm bánh thịt hươu sao?\”
Việt Tiềm thành thật trả lời: \”Khi còn bé ta từng ăn, nhưng không biết cách làm.\”
Bánh thịt hươu là một loại bánh của người Vân Việt, cách làm cũng tương đối phức tạp, mùi vị cũng là mùi vị chỉ thuộc về quê hương. Vân Việt Quốc nhiều hồ nhiều núi lắm rừng, có rất nhiều hươu hoang, thịt hươu là món ăn thường xuyên xuất hiện trên bàn ăn của từ quý tộc đến bách tính.
\”Để ta làm.\” Thường phụ cũng không mong chờ gì vào việc Việt Tiềm biết cách làm bánh. Khi Việt Tiềm ăn bánh thịt hươu, hắn vẫn còn rất nhỏ, lúc bị bắt tới Dung Quốc cũng chỉ mới có mười tuổi.
Trù nghệ của Thường phụ tuy không hơn là mấy, khi còn làm quan lại Vân Việt Quốc, quân tử tránh xa nhà bếp nên ông chẳng bao giờ phải làm cơm; hồi còn ở Hữu uyển, trải qua đói rét, tuy đã học được cách nấu nướng nhưng cũng không còn biết thế nào là mỹ vị nữa rồi.