editor: Mì Tương Đen.
Chương 38. Cả gan làm loạn.
Tuyết trắng ngày đông phủ một lớp thật dày trải từ núi rừng tới nhà cửa, khắp nơi chỉ có sắc trắng tinh khôi. Chiêu Linh và công tử Đại Quốc Khương Kỳ cùng leo lên tường thành ngắm tuyết.
Chiêu Linh mặc một chiếc áo lông chồn, phóng tầm mắt nhìn tuyết trắng trải dài phía xa xa, thản nhiên lạnh nhạt. Khương Kỳ không nhàn nhã hưởng thụ như thế, y nhìn về phía xe ngựa đang dồn dập nối đuôi quay về thành, trong đó phần lớn là xe ngựa của những khách khanh đến từ các quốc gia khác.
Khương Kỳ ân cần nói: \”Nhờ có Linh công tử phân rõ lợi hại phải trái với Quốc quân, khiến Quốc quân thu hồi mệnh lệnh trục khách nếu không cũng không biết ta sẽ phải ở ngoại thành bao nhiêu lâu nữa.\”
Những người bị đuổi đi vốn chỉ có khách khanh Chấp Quốc, nhưng khách khanh của những quốc gia khách cũng sợ tai bay vạ gió, lần lượt chạy trốn khỏi Đô thành Dung Quốc. Hiện giờ Quốc quân Dung Quốc đã thu hồi mệnh lệnh kia, khiến những vị khách khanh ấy rời đi được nửa đường lại vòng xe quay trở lại.
Chiêu Linh cười: \”Ta nào dám kể công.\”
Tất cả đều là công môn khách của Thái tử. Bọn họ dự đoán được những chuyện sẽ xảy ra, khi khách khanh các quốc gia khác lần lượt rời đi, Chiêu Linh cũng chọn được thời cơ tốt nhất, khuyên bảo phụ vương.
Quốc quân đã sớm ý thức thức được sai lầm của mình, lại mãi không chịu nhả ra, tới tận khi nhi tử mình yêu thương nhất tới khuyên bảo mới sâu sắc tỉnh ngộ, rút mệnh lệnh lại.
\”Linh công tử khiêm tốn quá rồi, không ít khách khanh vì có công tử ra tay giúp đỡ mới thoát được cảnh khốn khó! Mấy trăm khách khanh của Đô thành ắt đều phải cảm ơn ân tình của Linh công tử!\” Khương Kỳ khom lưng ca ngợi.
Lời hay ai chẳng thích nghe, Chiêu Linh cũng không ngoại lệ. Y nhếch môi, đầu ngón tay chỉ về phía núi rừng sâu thẳm: \”Ngắm tuyết đi.\”
Ngày đông ở Đại Quốc vô cùng lạnh lẽo đến mức tuyết rơi rồi đóng lại thành băng, Khương Kỳ vốn chẳng thấy có gì đáng xem, đơn điệu vô vị.
Khương Kỳ đút hai tay vào túi áo, nói rằng: \”Nơi ấy của chúng ta tuyết phủ trắng trời, nhiều đến mức qua cả đầu gối, đâu đâu cũng là sắc trắng, nhìn đến nỗi đau mắt, không giống nơi này, đỉnh núi vẫn còn ánh xanh biếc.\”
Thấy tầm mắt Linh công tử như bị thứ gì hấp dẫn, y nhìn theo mới thấy một chiếc xe ngựa đang chạy về bến tàu Nam thành, xe ngựa là xe hai ngựa phổ thông, người đánh xe hình như hơi quen mắt, chính là Việt Tiềm.
Bến tàu Nam thành rộn rộn ràng ràng, chỉ thấy bóng Việt Tiềm lái xe vô cùng thuần thục, xuyên qua làn người đông đúc.
Khương Kỳ nhắc tới: \”Mấy ngày trước ta mới gặp hắn ở học viện đất Tề phía Nam.\”
Chiêu Linh cố ý hỏi lại: \”Gặp phải ai?\”
Đa phần mọi người sẽ không ghi nhớ mặt mũi của tuỳ tùng, xem ra Khương Kỳ nhận ra Việt Tiềm.
Ngón tay Khương Kỳ chỉ về phía xe ngựa của Việt Tiềm: \”Người hầu kia của công tử.\”