editor: Mì Tương Đen.
Chương 27. Có lẽ ta sẽ không phạt ngươi.
Việt Tiềm và một tên thị vệ cùng nhau nâng một cái đầu hươu bằng gỗ được sơn bóng vào trong kho hàng. Những thứ này vốn được bày trong thư phòng của Linh công tử, bây giờ trong cung lại đưa đến rất nhiều đồ mới, nó liền bị thay thế, tống vào trong kho hàng của Biệt đệ.
Chiếc đầu hươu bằng gỗ to bằng đầu của một con hươu thật. Trừ đôi sừng hươu thật dài, tất cả những bộ phận khác đều được chế tác từ gỗ, điêu khắc vô cùng sống động, hệt như một cái đầu hươu có linh hồn, nháy mắt một cái là sẽ biến thành một con hươu hoang dã.
Đây là đồ sơn bằng gỗ quý, công nghệ chế tác vô cùng phức tạp, đầu tiên phải hoàn thành nước sơn trước, sau đó mỗi bước chế tác sẽ sơn một tầng sơn có màu sắc khác nhau trên. Không chỉ vậy, trong quá trình chế tác còn phải thể hiện được hoa văn hình chim Phượng.
Đầu hươu bằng gỗ còn được thiếp vàng, khảm bạc, những trang sức này lại càng điểm tô khiến chiếc đầu hươu trở nên rực rỡ.
Nước sơn tốt chỉ có trong tay thợ mộc lành nghề, những chế phẩm này chỉ quý tộc, quan phường mới có.
Dù nó quý giá đến như thế, vẫn sẽ bị cất vào trong kho hàng. Những vật dụng Chiêu Linh vừa được ban, độ tinh xảo chỉ có hơn chứ không hề kém cạnh.
Còn rất nhiều vật dụng khác cũng bị thay thế, phần lớn đều đã được cất vào trong kho. Trong đó có đồ gỗ sơn son, có vật dụng điêu khắc từ ngà voi, cũng có những đồ đúc bằng đồng thau.
Việt Tiềm và thị vệ vận chuyển chiếc đầu hươu bằng gỗ vào trong góc của kho hàng. Hai tạp dịch đã đợi sẵn trong kho lập tức tiến lại, nâng chiếc đầu hươu bỏ vào hòm, cẩn thận từng li từng tí một phủ vải bố che bụi lên, sau đó mới buộc thật chặt.
Kho hàng vừa tối vừa oi bức, tạp dịch vận chuyển bên trong ai nấy đều mồ hôi đầm đìa. Việt Tiềm vội vã đi ra khỏi kho hàng, hắn phải tiếp tục vận chuyển vật phẩm. Mới đi được không xa, Việt Tiềm bỗng trông thấy quản gia bưng một chiếc hộp gỗ sơn son, đi từ trong phòng của Linh công tử ra.
Quản gia vừa đi vừa nhìn xung quanh, hệt như đang tìm người, cũng không đi tới kho hàng mà là về phía Trắc ốc.
Vừa thấy Việt Tiềm đang đi tới, quản gia vội vàng vẫy tay: \”Việt hầu đến rất đúng lúc!\”
Quản gia đưa hộp nước gỗ sơn son trong tay về phía trước, ra hiệu cho Việt Tiềm cầm lấy.
Chưa đợi Việt Tiềm phản ứng lại, quản gia đã tiến lên một bước, nhét luôn hộp gỗ vào trong ngực hắn, nói: \”Đây là đồ cũ đã bị thay thế rồi, lão nô vốn muốn mang tới kho hàng, thế nhưng sau khi công tử nhìn thấy lại nói muốn tặng nó cho Việt hầu.\”
Việt Tiềm chậm chạp đỡ lấy hộp gỗ. Vật trong hộp không nặng chút nào, hắn không đoán được, bèn hỏi: \”Bên trong là vật gì?\”
Trong lúc hai người trò chuyện, thi thoảng lại có người khuân đồ từ bên trong ra. Quản gia nháy mắt với Việt Tiềm: \”Việt hầu trở về rồi mở ra xem, nhớ đừng có ném hỏng.\”