Chương 21
(88)
Trần Thiên Dương là một người đặc biệt dễ dàng bị mê hoặc. Bấy giờ thấy bộ dáng này của Phục Thành thì đặc biệt muốn lấy tất cả mọi thứ của mình cho hắn.
Trên đường trở về, Phục Thành mua hai cây kem ốc quế, lái xe không rảnh tay nên hắn chỉ cắn một cái, còn lại đều cho Trần Thiên Dương ăn.
Trần Thiên Dương cảm thấy ngại ngùng, lúc về đến nhà, Phục Thành để cậu lại đi mua một cây
Siêu thị chỉ có hộp kem, Phục Thành múc một cái đút cho cậu, trong miệng Trần Thiên Dương lành lạnh, vẫn chưa kịp nuốt xuống thì Phục Thành áp sát hôn lên, có vị ngọt của kem, còn có mùi thuốc lá trên người Phục Thành.
Đầu lưỡi Trần Thiên Dương run lên, vừa vào trong nhà, đã bị cởi quần áo, Phục Thành ghé vào lỗ tai của cậu nói: \”Ngày hôm nay anh đã muốn làm như vậy ở cửa hàng rồi. Em yêu, em thật xinh đẹp.\”
Hắn vừa nói vừa cắn lên xương quai xanh thằng đuột của cậu rồi lấy ra một phần kem tan bôi lên người cậu. Trần Thiên Dương bị lạnh đến cong người, có hơi sợ Phục Thành chơi kiểu này, muốn né tránh.
Phục Thành đặt cậu lên tường, theo cần cổ hôn xuống, đầu lưỡi liếm sạch kem ngọt trên người, sau đó cắn lên cái bụng mềm nhũn thịt.
\”Dương Dương, em thật ngọt.\”
Sau đó hắn cởi quần, thả ra người anh em đã phấn chấn của cậu, nắm lấy rồi cười, \”Dương Dương, em ướt rồi.\”
Trần Thiên Dương xấu hổ mà che mặt, làm bộ mình không nghe thấy gì. Trên mặt và trên người cậu đều nhuộm một tầng hồng nhạt, dường như còn bốc lên hơi nóng. Cậu nhìn lén thấy Phục Thành cầm hộp kem kia lên, xua tay không chịu.
\”Yên tâm, không trét lên người em.\” Phục Thành hôn xương hông cậu một cái, sau đó mình ăn một miếng kem, ánh mắt từ dưới nhìn Trần Thiên Dương, làm trong lòng cậu có một loại linh cảm không lành. Ngay sau đó thì cậu thấy Phục Thành cúi đầu, miệng đầy lạnh lẽo ngậm vào.
Trần Thiên Dương mềm nhũn chân, thiếu chút nữa đứng không được.
Không biết là Phục Thành vì cậu làm chuyện này, hay là vì Phục Thành chơi như vậy, làm cậu không chịu được, tay chộp lên trên vai Phục Thành, rất nhanh đã bắn ra.
Phục Thành phun ra đồ vật rồi dùng khăn giấy bọc lại, muốn hôn cậu, còn cười, \”Muốn nếm thử mùi vị của mình không?\”
Trần Thiên Dương mắt đỏ trừng hắn, kéo quần muốn đi lại bị Phục Thành từ phía sau ôm eo, \”Cùng nhau tắm đi.\”
Buồng tắm không phải là nơi có hồi ức tốt đẹp gì, Trần Thiên Dương còn nhớ đến bộ dáng buổi tối ngày hôm ấy Phục Thành phát rồ, lui về sau một bước, lại bị hắn đẩy vào.
\”Sợ à? Anh không uống rượu.\”
Trần Thiên Dương hoài nghi nhìn hắn một cái, Phục Thành cởi cúc áo sơ mi cuối cùng, lộ ra cơ bụng cân đối, bắt đầu cởi ống tay áo, nói: \”Ngày đó muốn thương em một chút, uống rượu, có hơi mất khống chế.\”