Edit: Cua🌷
_
Phong Tử sống ở tầng ba số nhà 302, Yến Hoa thì ở tầng năm số nhà 501, vậy nên cậu ta trực tiếp ngồi xổm ở tầng ba chờ Yến Hoa về.
Cuối cùng cũng đợi được người, không ngờ lại thấy anh bị thương, nhìn miếng băng gạc trên trán anh, cậu ta lo lắng hỏi.
\”Sao lại bị thương thành ra thế này?!\” Giọng nói của Phong Tử rất lớn, thiếu điều hét cho tòa nhà đều nghe thấy.
\”Không sao.\” Yến Hoa đè xuống sự lo lắng của Phong Tử, \”Chỉ là vết rách ngoài da thôi, cảnh sát Hoàng nhất quyết muốn đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra, nhưng kì thực vết thương chẳng có gì nghiêm trọng.\”
\”Chết tiệt, là đứa nào làm?\” Phong Tử có thể một mình bị thương, nhưng anh Yến thì không thể.
Yến Hoa không muốn trả lời.
Yến Hoa ngồi trên ghế tựa ở tầng ba, ra hiệu cho Giang Dã lên lầu trước.
\”Quên đi, về sau tôi sẽ không đánh nhau nữa.\” Yến Hoa thở dài nhìn bóng lưng Giang Dã đang đi lên cầu thang, đột nhiên nói.
Trong chớp mắt Phong Tử tưởng mình nhận nhầm người, đây là Yến Hoa thật à?
Yến Hoa mà cậu ta biết luôn là người bất chấp mọi thứ.
\”Anh mất trí rồi à?\” Phong Tử hoàn hồn hỏi, \”Chuyện này cứ thế mà bỏ qua sao?\”
Yến Hoa thoải mái nằm trên ghế, \”Tôi không chịu thiệt, bọn chúng so với tôi thảm hơn nhiều.\”
Đây là sự thật, Yến Hoa chỉ có một vết xước trên trán, còn Que Diêm và đám người kia thì lại phải chịu khổ trong suốt dịp Tết này.
\”Tôi chỉ cảm thấy, cứ đánh đấm mãi như vậy cũng không tốt.\”
Trước đây một mình sống chết thì không sao, nhưng hiện tại bên cạnh anh còn có một đứa nhỏ, cũng không không thể để Giang Dã theo anh đánh nhau, bất chấp mạng sống suốt ngày.
Có trở thành người tốt hay không thì không biết, bình an vô sự lớn lên là đủ rồi, như vậy với xứng đáng với chiếc bùa hộ mệnh được cho.
Yến Hoa là chỗ dựa duy nhất của Giang Dã vào lúc này, anh phải trân trọng cuộc sống của mình, sống tốt để kiếm tiền nuôi Giang Dã.
Phong Tử nhất thời không nói nên lời, nhìn Yến Hoa bằng ánh mắt kì quái: \”Anh biết đoạt xá không?\”
\”Hả?\” Yến Hoa mờ mịt nói.
\”Gần đây em đang đọc một cuốn tiểu thuyết, trong đó có một nhân vật rất tà ác, đột nhiên bị những yêu ma khác chiếm giữ lấy đi linh hồn, sau đó anh ta liền biến thành người khác.\”
\”Giống y như anh lúc này.\” Phong Tử nghiêm túc kết luận.
Yến Hoa đứng dậy, khó hiểu hỏi: \”Đọc tiểu thuyết hỏng đầu rồi à?\”
\”Người hỏng đầu là anh mới đúng, anh còn nhớ hôm qua đã gửi cho em tin nhắn gì không?!\” Phong Tử lớn tiếng quát lên.
Yến Hoa liếc lên lầu nói: \”Nhỏ tiếng chút.\”
\”Anh có biết nuôi con mệt mỏi thế nào không?\”
\”Anh có tiền hay không?\”
Yến Hoa suy nghĩ về vấn đề này, \”Chu Lập Vĩ không phải có lương hưu sao, còn tiền bảo hiểm nữa, thế là đủ rồi.\”