[Đm – Hoàn] Sơn Gian Tứ Thực – Uông Nhạ Nhạ – Chương 27 (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm – Hoàn] Sơn Gian Tứ Thực – Uông Nhạ Nhạ - Chương 27 (2)

Lòng Tiền thẩm nguội một nửa, lạnh lùng nói: \”Nhà chúng ta có sáu mẫu đất, nhưng mỗi khi đến thời điểm bận rộn đồng áng, mày có từng nghiêm túc gặt hết một mẫu chưa? Cha mày mệt đến nửa sống nửa chết, nào ngờ con trai ở một bên thì sung sướng thong dong, mày thật sự cho là trong thôn không có ai nói nhà mình à, không ai bàn tán về mày sao! Giờ nhà của chúng ta còn có thể ăn miếng cơm, dựa hết vào cha mày già cả bán mặt cho đất*, chờ tao với cha mày chết rồi, mày dự định nuôi bản thân và vợ con thế nào?!\”
(*) Gốc là 在地里卖苦力: lao động khổ cực trên đồng ruộng.

Tiền đại nghe xong lời này thì xấu hổ buồn bực, cảm thấy mất mặt trước tức phụ cùng đệ đệ, nhưng từng lời Tiền thẩm nói là sự thật, gã cũng chỉ có thể thở hổn hển cúi đầu chịu đựng.

\”Vì sao mà tao thân thiết với nhà họ Lục? Đó là bởi vì tao nhìn ra được hai huynh đệ Lục gia là người kiên định có trách nhiệm, tao giúp hai nhà gắn kết tình cảm, sau này có chuyện gì thì có thể nhờ bọn họ giúp đỡ một chút, tao làm như vậy còn không phải vì mày chắc!\”

Tiền đại bĩu môi, lẩm bẩm nói: \”Điều kiện nhà họ Lục có thể tự lo tốt cho mình đã không tệ rồi, nào giúp được chúng ta? Hơn nữa, cần gì phải để người ngoài giúp đỡ, chờ Trúc ca nhi thành thân cùng Ngô Nhị Hà, chúng ta chính là thông gia với nhà họ Ngô, nào còn phải lo âu chuyện ăn mặc?\”

\”Mày mơ đi!\” Tiền thẩm giận mà đứng lên, ghì giọng nói, \”Tao và cha mày một đống tuổi còn vì bọn mày mà nai lưng làm việc là do bọn tao sinh ra mày, là bọn tao phải chịu, nhưng mày đừng hòng đánh chủ ý lên Trúc ca nhi! Nếu như mày định cậy Trúc ca nhi để đi tham của cải nhà họ Ngô, tao nói cho mày biết, nhân lúc còn sớm thì ngừng cái tư tưởng này lại, không có cửa đâu!\”

Tâm tư của Tiền đại bị chọc thủng, bỗng nhiên đứng lên nói: \”Có cô nương và ca nhi nhà ai sau khi gả vào nhà chồng mà không một lòng một dạ nghĩ cho nhà mẹ đẻ? Sao đến Trúc ca nhi thì không được? Ta là ca ca của nó, Sâm tiểu tử là cháu ruột nó, sao nó không thể giúp đỡ chúng ta?\”

Tiền thẩm cười lạnh nói: \”Đúng vậy, chuyện này còn tiện thể liên can đến vợ mày, gả vào nhiều năm như thế, không biết mang lương thực và tiền bạc của nhà chúng ta đi trợ cấp nhà mẹ đẻ bao nhiêu rồi! Nếu không phải bà mẹ chồng này còn chưa chết, sợ là bị cô ta cuỗm sạch cả nhà!\”

Lý thị chột dạ, nghe vậy thì cố nén cơn tức không dám gây ra tiếng động.

Trúc ca nhi ở một bên hừ lạnh rồi nói một tiếng: \”Giúp đỡ hả? Ngươi còn muốn ta giúp như thế nào? Ta và Ngô Nhị Hà đính hôn hai năm nay, mỗi lần nhà họ mổ heo, ngươi ngửi được mùi liền chạy tới, lần nào cũng xách thịt cùng nội tạng heo về, mẹ đưa tiền cho ngươi trả nhà người ta, sau khi ngươi cầm tiền có từng đưa nhà họ Ngô một đồng không? Sâm tiểu tử sinh ra, mẹ và tẩu tử của Ngô Nhị Hà xách lễ trọng tới thăm, tẩu tử đã làm cái gì? Ở trước mặt người nhà họ Ngô nói thèm ăn thịt thèm húp canh xương sườn, thiếu điều vươn tay đòi thẳng!\”

Trúc ca nhi nói xong, trong lòng khó nhịn nổi khinh thường, \”Ta vốn tưởng rằng các ngươi chỉ thích chiếm chút lợi nhỏ mà thôi, giờ ngẫm lại, phu phụ các ngươi căn bản chính là không biết xấu hổ!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.