\”Cái gì?!\” Người một nhà khiếp sợ nói.
Bình tiểu tử thì trốn về suốt đêm.
Thấy tình hình trong thị trấn ngày một kém, người bệnh trong y quán càng ngày càng nhiều, trong lòng hắn đã cảm thấy bất an, lần trước sau khi nhờ người truyền tin về, hắn lặng lẽ thu thập xong đồ đạc của chính mình, nghĩ nếu tình thế nghiêm trọng thêm chút nữa thì xin nghỉ với ông chủ tửu lâu rồi trở về nhà.
Chạng vạng hôm nay, có vị khách quen của tửu lâu phong trần mệt mỏi gấp gáp từ phủ thành trở về, vào cửa chẳng nói chẳng rằng, chỉ vội vàng mua rất nhiều thịt vịt xông khói, thịt mặn cùng lạp xưởng muốn mang đi.
Ông chủ nhịn không được đành tò mò đặt câu hỏi, hắn mới che miệng nói phủ thành phát tán dịch bệnh rồi, đã chết mất vài người.
\”Thiệt hay giả, lão huynh, ngươi hù ta à? Sao ta chẳng nghe được một chút tin tức nào?\”
\”Ta lừa ngươi chuyện này làm gì! Vốn ta định lên phủ thành chuyển hàng hóa kiếm chút bạc, đã vào cửa thành rồi lại gấp gáp trở về trong đêm, nha môn trong phủ thành không cho nói, nhưng ta thấy đường phố như thế rõ ràng chính là dịch bệnh đó, mấy người bệnh ở cửa y quán thở không ra hơi, trông khác gì người chết đâu!\”
\”Vậy, vậy những người bệnh này trong thị trấn của chúng ta chẳng lẽ cũng là……\”
\”Ngoại trừ dịch bệnh còn có thể là gì nữa! Lão huynh à, xem giao tình giữa hai chúng ta nên ta khuyên ngươi một câu, đừng buôn bán nữa, thừa dịp bây giờ còn chưa rối loạn, cố gắng trữ chút lương thực đợi trong nhà đi, tiền bạc không quan trọng bằng tính mệnh cả nhà già trẻ đâu! Không nói không nói nữa, ta còn phải đi mua chút gạo dầu đây.\”
Vị khách quen kia vừa đi, ông chủ sợ tới mức đóng tiệm ngay tức khắc, Bình tiểu tử vào phòng cõng sọt chạy suốt đêm về thôn, trước khi chạy còn không quên kéo Đại Lang nhà họ Ngô cũng sống ở trấn trên cùng trở về.
Đêm khuya thanh vắng, lời nói của Bình tiểu tử không khác gì sét đánh qua đất bằng, người một nhà nghe xong đều sợ hãi.
\”Vậy, vậy phải làm sao bây giờ?\”
\”Cư nhiên là dịch bệnh, đúng là muốn người ta chết mất mà.\” Sắc mặt mấy cô con dâu tái nhợt, hoảng sợ nói.
Tạm thời trưởng thôn cũng bị tin tức này kinh động ngây ngẩn cả người, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, lớn tiếng nói với bạn già Hứa thị: \”Nhanh, nhanh đi đun nước, để hai đứa nó tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân, quần áo thay ra đừng có tiếc, đốt luôn đi, nhanh!\”
Lúc này cũng không rảnh để tiếc quần áo và sợ hãi, Hứa thị cùng mấy người con dâu vội chạy tới phòng bếp nhóm lửa nấu nước.
Trưởng thôn lại nói với mấy nhi tử: \”Đi gõ cửa từng nhà, không được bỏ sót nhà nào trong thôn, bảo nhóm hán tử đến chờ hết dưới tàng cây cổ thụ ở cửa thôn, động tác nhanh lên!\”
Mấy người con trai cũng cầm đèn dầu chạy đi, nhất thời trong sân chỉ dư lại Bình tiểu tử cùng Đại Lang nhà họ Ngô.
Nghe thấy trưởng thôn nói phải đốt quần áo, sau khi hai người phản ứng lại được thì chân cũng mềm ra, nhưng ngay lập tức lùi đến dưới chân tường, chú ý để không chạm phải những người khác trong sân.