[Đm – Hoàn] Sổ Bệnh Án Ii – Nhục Bao Bất Cật Nhục – Chương 253: Tin tử (Đại kết cục – Thượng) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm – Hoàn] Sổ Bệnh Án Ii – Nhục Bao Bất Cật Nhục - Chương 253: Tin tử (Đại kết cục - Thượng)

Cuối cùng Tạ Thanh Trình cũng không cứu được.

Anh bị thương quá nặng, sau khi kéo dài liên tục hơn mười ngày, anh vẫn rời đi trong một đêm mưa hiu hắt, ngừng hơi thở.

Khi ấy Hạ Dư cũng ở suốt trong bệnh viện hơn mười ngày, thật ra trong lòng cậu cũng đã có dự cảm ít nhiều rồi.

Nhưng cậu vẫn không khống chế được.

Cậu bị người được Người Phá Mộng phái tới giám sát cậu đưa tới một phòng bệnh khác, lại đeo đai khống chế lên người lần nữa, cậu gào khóc suy sụp muốn ra ngoài, nhưng chẳng có ai dám thả cậu đi.

Y tá tiêm cho cậu thuốc an thần và thuốc gây mê, trước khi hôn mê, trong một thoáng cậu chợt thấy Tạ Thanh Trình đi tới, tựa như khi xưa bản thân còn nhỏ, anh đi tới bên cạnh giường bệnh của mình, lẳng lặng liếc nhìn cậu, vươn tay, cản mọi người lại, sau đó tháo đai trói của cậu ra.

Cậu muốn gọi tên Tạ Thanh Trình, nhưng trời đất chớp mắt đã đen kịt.

Gây mê lạnh như băng ùa lên, cậu thoát khỏi một đám người coi cậu như cỗ máy, lại bước vào giữa đám người khác coi cậu như quái vật.

Chẳng ai ôm lấy cậu, cởi bỏ xiềng xích giúp cậu nữa.

Người coi cậu như là \”người\” ấy đã rời đi rồi.

Cậu cũng chẳng còn trông thấy gì hết cả.

Tình trạng của Hạ Dư quá tệ, quá nguy hiểm. Mãi cho tới hơn nửa tháng sau, phía chính phủ cũng không xóa bỏ lệnh hạn chế cho cậu, ngày tang lễ của Tạ Thanh Trình, cậu muốn đi, nhưng mà chẳng có bất cứ một ai có thể đứng ra giải quyết việc thả cậu ra rồi cậu có thể phát bệnh bất cứ lúc nào hết cả.

Trịnh Kính Phong đã đề nghị với cấp trên, thậm chí đánh cược cả danh dự nghề nghiệp của mình, tiếc là vẫn không thuyết phục được suy nghĩ của một vài kẻ ăn không ngồi rồi ấy. Bọn họ nói rằng có thể hiểu cho tâm trạng của Hạ Dư, nhưng sinh mạng quần chúng quan trọng hơn nhiều. Bọn họ không thể tin rằng cậu thật sự có thể khống chế được ở tang lễ, hơn nữa Hạ Dư cũng không phải người thân, vợ chồng, hay là người yêu của Tạ Thanh Trình.

Cho dù có rất nhiều Người Phá Mộng trải qua trận đại chiến lần đó sẵn lòng đứng ra chứng minh với bọn họ, ngay cả tổng chỉ huy cũng kí vào thư liên danh, nhưng lãnh đạo cấp cao phụ trách việc này vì tránh để ông ta bị truy cứu tới, vẫn lựa chọn quyết định cẩn thận.

Quái vật thì làm sao mà có nhân tính được? Giữa người cùng giới thì có thể có tình yêu gì chứ? Quá vô lí, huống chi hai người họ còn hơn kém nhau nhiều tuổi đến vậy, sâu trong lòng lãnh đạo không chấp nhận chuyện này là thật.

Ông gửi trả lại thư liên danh, tan làm rồi, ông ta phải về nhà.

Hôm nay là ngày kỉ niệm kết hôn của ông ta với vợ, ông ta tái hôn, vợ ông nhỏ hơn ông gần bốn mươi tuổi, thích làm nũng, ông ta thật lòng yêu cô ấy, sợ rằng về muộn sẽ khiến cô không vui. Vì thế ông ta xử lí công việc xong, đã gọi điện thoại cho tài xế tới đón.

Thời tiết hôm nay thật đẹp.

Lãnh đạo thoải mái bước đi, quay về nhà.

.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.