Đoàn Văn đứng trước bậc thang cao ốc Mandela.
Lúc này sắc trời đã hoàn toàn tối đen, ánh lửa xa xa sáng rực như pháo hoa, không ngừng bùng nổ.
Đoàn Văn chẳng hề sợ hãi trước cuộc tiến công của Người Phá Mộng, ngược lại, vẻ mặt của hắn ta có vẻ vô cùng thư thái, không biết là vì đã tính toán kỹ càng từ trước, hay là người này đã quen việc gặp biến cố cũng chẳng hoảng sợ.
Hắn châm một điếu thuốc, vừa nhìn hình ảnh theo dõi trên màn hình điện thoại, thi thoảng lại vừa liếc tới nơi sâu trong bóng tối.
Hắn như đang chờ mong điều gì đó.
\”Vù vù——\”
Tiếng động cơ xe Jeep xé tan bóng đêm, hai bóng đèn cam chói lọi nơi đầu xe, phóng về phía hắn trong bóng tối u ám. Đoàn Văn khẽ gảy tàn thuốc, tắt điện thoại, đứng thẳng người lên.
Hắn đang chờ bọn họ.
\”Hai người anh cần, tôi đều đưa về cả rồi.\” Lý Vân xuống xe, nghiêng sang một bên, để Đoàn Văn nhìn rõ hai người Tạ Thanh Trình và Hạ Dư hôn mê trong xe, \”Cũng như anh đoán, Tạ Thanh Trình không chịu lên xe cùng Trần Mạn, sau khi cậu ta thoát được khỏi Huyết Cổ đã quyết định ở lại.\”
Đoàn Văn liếc qua xe một cái, lại chuyển ánh mắt lên người Lý Vân: \”Không bị thương chứ?\”
\”Không bị thương.\” Lý Vân liếc thoáng qua thiết bị điều khiến kích hoạt thuốc trong tay, \”Bởi vì trước đó anh đã hạ thuốc bọn họ rồi, họ thậm chí còn chẳng kịp ra tay với tôi nữa.\”
Đoàn Văn gật đầu, ánh mắt lại lượn lờ trên người đàn ông đồng phục phẳng phiu: \”Cảm giác hợp tác cùng với tôi thế nào?\”
Lý Vân hơi ngừng một lát, không hề trả lời, một lúc sau, anh ta tựa như tự động bỏ qua câu hỏi này, nói với Đoàn Văn: \”Đúng rồi, tôi đã cho xe Jeep chở thẳng Trần Diễn về tiền tuyến, lái xe theo dõi từ một nơi bí mật gần đó, vừa mới thông báo lại, bảo là Người Phá Mộng đã phát hiện ra cậu ta, đưa cậu ta về rồi. Chúng ta có cần tiếp tục theo dõi cậu ta nữa không.\”
\”Không cần đâu.\” Đoàn Văn thản nhiên đáp, \”Tôi không quan tâm tới sống chết của cậu ta tới thế, tiện tay thì cứu thôi.\”
Hắn nói xong, nghiêng đầu xuống nói với lái xe trên chiếc xe Jeep: \”Lái xe vào tầng hầm đi, ở chỗ thang máy có người giúp đỡ, đưa Hạ tổng tới phòng thí nghiệm cao nhất, còn về giáo sư Tạ… Cứ nhốt vào gian địa lao an toàn nhất. Đi đi.\”
Mệnh lệnh là giao cho lái xe, nhưng ánh mắt của Đoàn Văn lại cứ tập trung trên người Lý Vân suốt.
Lái xe kia đáp ứng, lập tức làm theo lệnh Đoàn Văn giao.
Tầm mắt Lý Vân nhìn theo bóng dáng của người lái xe kia: \”Người này lạ thật đấy.\”
Đoàn Văn lại gần anh ta từng bước một: \”Hửm? Lạ chỗ nào?\”
\”Nói cái gì nghe cái đó, cứ như không có suy nghĩ của bản thân vậy, cả vị lái chiếc xe đưa Trần Mạn quay về kia cũng như thế nữa.\” Lý Vân hơi nhíu mày, \”Kỳ quái.\”
Đoàn Văn khẽ nở nụ cười, nâng bàn tay đeo găng da màu đen lên, xoay mặt Lý Vân lại.
\”Nhìn tôi này.\”