\”Yên tâm, ngày mai tôi sẽ theo dõi cuộc phẫu thuật cuối cùng. Lần này chúng ta sẽ dùng hình dáng một người trưởng thành vô cùng giống anh ta, chip cấy vào não cũng rất tiên tiến…\”
Trong văn phòng thoải mái của Đoàn Văn, có một người mặc áo nghiên cứu màu trắng, người nọ mang đôi mắt đào hoa, môi rất mỏng, không phải Anthony thì là ai?
Anthony mới quay về từ Hỗ Châu, đi đường mệt mỏi, anh ta vừa lên đảo đã bị Đoàn Văn gọi tới bàn tiến độ một vài chuyện, tới giờ vẫn chưa được nghỉ ngơi.
Đoàn Văn uống một ngụm trà: \”Tôi rất mong chờ đấy, mong cậu đừng để tôi phải thất vọng.\”
\”Tôi tin rằng anh ta sẽ vô cùng ưu tú.\” Anthony nói, \”Chỉ có mỗi một việc không hoàn hảo đó là tuổi của cơ thể kia có hơi lớn, dù sao não của người mà anh cung cấp cho tôi cũng mới hơn hai mươi tuổi, anh bảo tôi dùng cho một cơ thể đã hơn bốn mươi tuổi, đúng là không cần thiết.\”
Đoàn Văn cười cười, nhưng ánh mắt rất lạnh nhạt: \”Có vô nghĩa hay không, chẳng lẽ tôi không biết rõ bằng anh?\”
\”…\”
\”Vậy đi, giờ cũng chẳng còn sớm nữa.\” Đoàn Văn nâng tay nhìn đồng hồ, \”Anh về nghỉ ngơi trước đi. Ngày mai sau khi hoàn thành cuộc phẫu thuật cuối cùng, tôi sẽ tới nghiệm thu sau. Đúng rồi, còn cả thiết bị để cung cấp Huyết Cổ nữa, anh mau mau theo dõi cho xong đi. Gần đây có vẻ Huyết Cổ của chúng ta không an phận lắm rồi đấy.\”
Anthony nghe tới đó, mặt lộ vẻ chế giễu: \”Nếu cậu ta không an phận thì cậu ta cách cái chết cũng chẳng còn xa nữa đâu. Anh cũng biết khi trước tôi cứu cậu ta đã nhúng tay vào rồi mà, chỉ cần cậu ta còn sống, thế thì mãi mãi không thể đạt được kết quả mỹ mãn mà cậu ta mong muốn.\”
Nói xong câu sâu xa này, Anthony đứng dậy, cúi người xuống, xin phép rời đi trước.
Anh ta còn chưa nâng tay mở cửa, cửa đã bị gõ vang.
Đoàn Văn: \”Vào đi.\”
\”Đoàn tổng, người ngài mời tới rồi ạ.\” Người hầu mở cửa ra, rủ mi xuống thông báo.
Anthony chạm mắt với người đàn ông đứng sau người hầu kia, cơ thể cả hai không khỏi cứng đờ lại.
Anthony nheo mắt: \”Tạ Thanh Trình…\”
\”Anh ta là khách của tôi.\” Giọng Đoàn Văn lạnh lùng thản nhiên truyền tới từ bàn làm việc, \”Mong anh để anh ta vào đây, tiện đó, ra ngoài rồi thì nhớ đóng cửa.\”
Cho dù Anthony vô cùng chán ghét Tạ Thanh Trình, nhưng ngại mặt mũi của Đoàn Văn, anh ta vẫn hừ lạnh, chẳng nói gì nữa, đi lướt qua vai Tạ Thanh Trình, ngẩng đầu rời khỏi văn phòng.
Đây là lần gặp mặt chính thức đầu tiên của Đoàn Văn với Tạ Thanh Trình.
Tạ Thanh Trình xem xét vị Đoàn tổng trong truyền thuyết—— Tuổi khoảng bốn mươi, mắt sâu mũi cao, khuôn mặt ưa nhìn… Nhưng không biết vì sao, Tạ Thanh Trình trông thấy hắn ta, lại mơ hồ cảm thấy có sợi thần kinh nào đó trong đầu giật thình thịch, như thể nhắc nhở anh điều gì đó.
\”Giáo sư Tạ.\” Đoàn Văn đan tay vào nhau đặt trên bàn, nở một nụ cười rất khách sáo với anh, \”Ngưỡng mộ đã lâu, mời anh ngồi.\”