Sau khi xong việc, Tạ Thanh Trình cũng không để Hạ Dư bế anh vào phòng tắm, cho dù anh có yếu ớt, sức để xuống giường đi mấy bước vẫn còn.
Nhưng giường có hơi cao, lúc Tạ Thanh Trình khoác thêm áo tắm bước xuống vẫn không đứng vững ngay được, cơ thể mất tự chủ hơi nghiêng về trước, được Hạ Dư ôm lấy.
\”… Vẫn để em đỡ anh thôi.\”
Tạ Thanh Trình khoác áo tắm trắng tuyết, che khuất dấu vết trên người, anh vì để lộ tác dụng phụ của huyết thanh trước mặt Hạ Dư nên thấy vô cùng mất tự nhiên, anh vốn luôn nam tính, giờ phút này lại rơi vào trạng thái muốn trốn tránh.
\”Không sao, anh tự đi được.\”
Trong phòng tắm có một bồn tắm mát xa lớn, vì dùng công nghệ cao nên bơm nước rất nhanh, Tạ Thanh Trình kéo kín rèm lại, vắt áo tắm lên trên giá, mệt mỏi ngâm vào trong bồn tắm nước nóng. Hạ Dư đã từng bảo với anh trong phòng tắm có máy theo dõi, anh biết rằng sau khi kéo rèm lại, tình hình trong bồn tắm như thế nào chẳng thể nhìn thấy rõ, ít nhất anh có thể im lặng ngâm bồn tắm một lát.
Anh thích ngâm nước ấm, cho dù biết phải rửa sạch trước, lại vẫn muốn ngâm thêm chốc lát, phục hồi lại chút sức lực đã mất của mình.
Anh thật sự hết sức đau đầu, đời này anh chưa từng gặp qua người nào nói mà chẳng giữ lời như thế. Anh cảm thấy về vấn đề này đàn ông đã nói ra chắc chắn phải chịu trách nhiệm, ví dụ như trước kia anh cũng rất có trách nhiệm, nói cái gì thì là cái đó, vợ có muốn đòi hỏi thì anh cũng sẽ lý trí cân nhắc một lát sau đó bảo như thế là không được, rồi lại kiên nhẫn giải thích qua vì sao lại không được.
Nhưng Hạ Dư hoàn toàn không phải như thế.
Lời Hạ Dư nói ra trên giường ngay trong giây tiếp theo cậu đã có thể gạt phăng đi, lời lẽ đã chẳng đáng tin lại còn được một tấc muốn tiến một thước, mà bản thân lại chẳng có cách nào trách móc cậu quá nặng lời.
Anh vốc một vốc nước lên, rửa sạch gương mặt mình, nước chảy xuống hàng mày đen nhánh, lại nhỏ xuống trong bồn tắm, lan thành sóng nước gờn gợn.
Nhớ lại chuyện vừa xảy ra, lòng anh rất phức tạp.
Không nhắc tới tác dụng phụ của huyết thanh, về chuyện của Tạ Ly Thâm thật ra Tạ Thanh Trình cũng rất để ý.
Lúc trước Tạ Ly Thâm đã kể rất nhiều chuyện xảy ra giữa mình với Hạ Dư, mà những chuyện này ngoại trừ hai người họ ra vốn chẳng có người thứ hai có khả năng biết tới, mà đúng là vì khi ấy Tạ Ly Thâm đã kể ra nhiều chi tiết chính xác tới thế nên anh mới tổn thương sâu đến vậy.
Nhưng giờ Hạ Dư lại bảo không có.
Cho dù không biết cụ thể đã xảy ra chuyện gì, mà nếu Hạ Dư bảo không làm vậy, anh cũng chấp nhận tin rằng chuyện ấy là do Tạ Ly Thâm dùng thủ đoạn bỉ ổi điều tra ra, nhưng anh cũng chẳng muốn hỏi nhiều, dù sao ba chữ Tạ Ly Thâm này đã khiến anh thấy kinh tởm, anh biết Hạ Dư cũng không thích nhắc đến người này.
Trước kia Tạ Thanh Trình chẳng thể đối chất với Hạ Dư, giờ anh lại nghe được lời phủ định của Hạ Dư.
Mà giữa Hạ Dư và Tạ Ly Thâm thì cần phải tin lời ai, đáp án này thật ra chẳng cần suy nghĩ.