[Đm Hoàn] Sau Khi Sống Lại, Thừa Tướng Chỉ Muốn Mặc Kệ – Vân Phi Tà – Phiên ngoại 2: Thế giới song song (9) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm Hoàn] Sau Khi Sống Lại, Thừa Tướng Chỉ Muốn Mặc Kệ – Vân Phi Tà - Phiên ngoại 2: Thế giới song song (9)

Hoa đào đầy trời, bầu không khí vui vẻ, yến tiệc linh đình, mọi người thích thú bắt đầu chơi mấy trò chơi nhỏ, mà nói về chơi thì chẳng ai giỏi bằng Liễu Chẩm Thanh.

Võ sinh đương nhiên quấn lấy Hoắc Phi Hàn để luận võ, còn Liễu Chẩm Thanh nổi tiếng cũng được đám học sinh mời thách đấu.

Y xách bầu rượu nhỏ, đặt chung xúc xắc xuống: \”Hay là đừng thi cái này, danh xưng \”lắc là thắng\” của ta, các ngươi đều không tin là thật?\”

\”Học sinh không tin, đây là vấn đề xác suất.\” Thiếu niên tranh cãi đến đỏ cả cổ và mặt, nhưng trên người chỉ còn lại một cái áo lót.

\”Còn cởi nữa là ngươi sẽ ở trần đó.\” Liễu Chẩm Thanh cười tủm tỉm nói.

Dường như thiếu niên không hề sợ hãi, nhưng khi mở cái cốc ra lại là ba con sáu, những người vây xem đều thấy khó tin, nhưng thật sự phải thán phục sự may mắn có một không hai này.

Thiếu niên đành phải cởi trần, uống cạn ngụm rượu cuối cùng với vẻ mặt ngượng ngùng rồi bỏ chạy, khiến ai nấy không nhịn được cười.

Lúc này lại có người tiến lên, Liễu Chẩm Thanh nhìn thấy thì ồ lên, là Trạng Nguyên lang.

Bạch Du đỏ mặt, cũng không biết do hồi hộp hay là do say rượu, nhưng Liễu Chẩm Thanh thấy hắn cầm khối rubik đi tới thì đã biết hắn muốn chơi cái gì.

\”Học sinh muốn cùng tiểu Hầu gia so tài một trận.\”

\”Ta chưa từng thua trò này, người thật muốn đấu với ta?\” Liễu Chẩm Thanh cười hỏi.

Bạch Du bị y nhìn đến mức căng thẳng, xấu hổ nói: \”Chỉ mong được thử một lần.\”

Liễu Chẩm Thanh cười nói: \”Vậy thì được, nếu như thua, vậy… Có thể véo mặt đối phương.\”

Bạch Du sửng sốt một lúc, hai má càng đỏ hơn, do dự hồi lâu vẫn không biết nên trả lời thế nào.

Nhìn phản ứng của Bạch Du, Liễu Chẩm Thanh muốn cười chết đi được, đối mặt với thư sinh đáng yêu tính tình dịu dàng như vậy, kẻ xấu tính như y càng muốn trêu chọc.

\”Không ổn.\” Đột nhiên một giọng nói từ phía sau vang lên.

Giọng điệu trầm thấp kia lại khiến Liễu Chẩm Thanh run lên theo bản năng, quay đầu lại nhìn thì hóa ra là Hoắc Phong Liệt vẫn yên lặng ngồi bên cạnh.

Liễu Chẩm Thanh nói: \”Cởi quần áo thì được, sao nhéo mặt lại không được?\”

Bạch Tố đứng ở một bên làm khán giả từ nãy giờ, hắn biết ca ca rất vui vẻ khi được chạm vào thần tượng, nhưng sự đụng chạm này lại quá thân mật, ca ca sẽ chịu không nổi, hơn nữa còn có cái bình dấm chua là Hoắc Phong Liệt kia, người ta sưu tầm tranh cũng không cho chứ đừng nói là cái khác.

Cởi quần áo là người ta tự cởi, nhéo mặt là Liễu Chẩm Thanh tự tay nhéo, chuyện này giống nhau chắc?

Nhưng Hoắc Phong Liệt rất ít phản đối quan điểm của Liễu Chẩm Thanh, đối mặt với sự chất vấn của đối phương, hắn không nói nên lời, chỉ rũ mắt nói: \”Có chút không ổn.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.