[Đm Hoàn] Sau Khi Sống Lại, Thừa Tướng Chỉ Muốn Mặc Kệ – Vân Phi Tà – Phiên ngoại 2: Thế giới song song (14) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm Hoàn] Sau Khi Sống Lại, Thừa Tướng Chỉ Muốn Mặc Kệ – Vân Phi Tà - Phiên ngoại 2: Thế giới song song (14)

Ba ngày sau, Hoắc Phong Liệt cũng không đến tìm Liễu Chẩm Thanh, ngược lại Hoắc Phi Hàn và Lê Tinh Nhược đã liên hoan được mấy lần với y, dù sao cũng sắp phải chia xa.

Lần nào cũng vậy, Liễu Chẩm Thanh chưa cần nói, bọn họ sẽ nói với y là Hoắc Phong Liệt đang nhốt mình trong phòng, không biết đang bận gì.

Liễu Chẩm Thanh chỉ đành uống rượu tiêu sầu, mãi cho đến hôm đội ngũ quân Hoắc gia sắp rời khỏi kinh thành, lúc y đến cửa thành đưa tiễn mới nhìn thấy một bóng người quen thuộc trong đội quân.

Thiếu niên mặc giáp tư thế oai hùng rắn rỏi, mặt mày nghiêm nghị, từ lần từ chối hôm ở rừng đào, đây là lần đầu tiên y gặp lại hắn. Chẳng qua chỉ mấy chục ngày, vậy mà Liễu Chẩm Thanh lại cảm thấy vô cùng lạ lẫm.

Tuy y còn hơi buồn bực, nhưng ánh mắt lại không nhịn được dừng ở trên người người hắn, tận đến Hoắc Phong Liệt nhìn qua, Liễu Chẩm Thanh mới vô thức tránh né, vờ như không có việc gì đi đến bên xe ngựa nói chuyện với Lê Tinh Nhược đang thò đầu ra.

Lê Tinh Nhược nằm bò bên bệ cửa sổ nhướng mày: \”Thật sự không từ biệt với Phong Liệt? Lần này đi sẽ rất lâu không gặp được đó.\”

Liễu Chẩm Thanh bĩu môi nói: \”Là đệ ấy không từ biệt với ta.\” Đều đã đến mà vẫn không thấy đệ ấy…

\”Không phải do huynh chiến tranh lạnh với đệ ấy trước à? Đệ ấy sắp xuất chinh, huynh lại chẳng đến phủ tướng quân hỏi thăm một lời, huynh nói xem đệ ấy sẽ nghĩ như thế nào?\” Lê Tinh Nhược trêu chọc.

Liễu Chẩm Thanh khó xử: \”Ai chiến tranh lạnh chứ, ta…. Ta muốn tốt cho đệ ấy.\”

Lê Tinh Nhược giễu cợt, ánh mắt lóe lên: \”Nếu đệ ấy đến nói từ biệt với huynh, huynh có bằng lòng gặp không?\”

\”Dù sao cũng nhìn đệ ấy lớn lên, sao ta có thể không có tình người như vậy chứ?\” Liễu Chẩm Thanh cạn lời.

Lê Tinh Nhược đột nhiên cười: \”Huynh nói đấy nhé, từ biệt cho tử tế vào.\”

Vừa nghe thấy giọng điệu này, Liễu Chẩm Thanh lập tức quay đầu, chỉ thấy Hoắc Phong Liệt chạy đến trước y ba bước, thấy y quay đầu thì lập tức ngừng lại.

\”Thanh ca.\” Hoắc Phong Liệt không nghiêm túc như vừa nãy mà rất ngoan ngoãn nhìn y.

Một tiếng gọi khiến Liễu Chẩm Thanh như bị điện giật, như là đã rất lâu không nghe được Nhị Cẩu gọi y như thế.

\”Đi ra ngoài thì phải chăm sóc bản thân cho tốt, chiến trường chung quy là chiến trường, võ công của đệ cao như thế nào thì vẫn sẽ có những lúc ngoài ý muốn, cho nên nhất định phải cẩn thận…\” Liễu Chẩm Thanh đột nhiên không ngừng dặn dò, nhưng thực ra trong đầu lại là một mớ hỗn độn.

Mà Hoắc Phong Liệt cũng yên tĩnh lắng nghe, nhưng ánh mắt không phút giây nào không đặt trên khuôn mặt y.

Lê Tinh Nhược ở phía sau nghe được thì cười, nhảy thẳng xuống xe ngựa nói: \”Muội đi xem dược liệu có đủ không, huynh và đệ ấy lên xe ngựa nói từ biệt đi.\”

Nói xong còn sợ Liễu Chẩm Thanh lâm trận bỏ chạy, nàng vội vàng đẩy người lên xe ngựa. Lần này Hoắc Phong Liệt không cần Lê Tinh Nhược thúc giục, gần như nháy mắt đã nhảy lên xe ngựa, vén rèm lên chui vào.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.