[Đm Hoàn] Sau Khi Sống Lại, Thừa Tướng Chỉ Muốn Mặc Kệ – Vân Phi Tà – Phiên ngoại 2: Thế giới song song (11) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm Hoàn] Sau Khi Sống Lại, Thừa Tướng Chỉ Muốn Mặc Kệ – Vân Phi Tà - Phiên ngoại 2: Thế giới song song (11)

Liễu Chẩm Thanh ngây người, sau một lúc lâu mới thốt ra tiếng: \”…Hả?\”

Cô nương này đang hỏi y gì vậy chứ?

Sao lại có người hỏi một câu kỳ cục thế?

Vẻ mặt cô nương cực kỳ nghiêm túc: \”Ta thấy tiểu hầu gia thân mật với Hoắc Phong Liệt quá nên muốn biết rốt cuộc huynh có cảm giác gì với huynh ấy, ta…\”

\”Cô thích Phong Liệt?\” Liễu Chẩm Thanh nói thẳng.

Cô nương lập tức đỏ mặt, nhưng vẫn gật đầu nói: \”Đúng thế.\”

Nàng thích Hoắc Phong Liệt, nhưng một người tinh tế như nàng cũng đã quan sát và nhận ra hắn thích Liễu Chẩm Thanh từ lâu. Nàng hiểu rõ tính cách của Hoắc Phong Liệt, cho nên trước giờ chưa từng nghĩ sẽ ra tay từ phía hắn, bởi nàng biết sẽ không có cơ hội thành công.

Nàng đã tới tuổi phải hứa hôn, trong nhà còn có tỷ tỷ làm phi tần trong Đông Cung, có thể giúp nàng tìm một mối hôn sự tốt hơn. Nàng cũng nghĩ, nếu đời này Liễu Chẩm Thanh không thể thích Hoắc Phong Liệt, vậy nàng tình nguyện chờ đợi, ngay cả khi không thể chiếm được trái tim của Hoắc Phong Liệt mà chỉ có thể kết thân, nàng cũng bằng lòng. Suy cho cùng thì trong những cuộc liên hôn gia tộc, có mấy đôi là yêu thương lẫn nhau đâu.

Nhưng nếu Liễu Chẩm Thanh cũng có cảm tình với Hoắc Phong Liệt, vậy cho dù nàng phải đau khổ vì thất tình, nàng cũng sẽ rời đi. Vì vậy nàng không cần bày tỏ cõi lòng với hắn làm gì, chỉ cần biết Liễu Chẩm Thanh nghĩ thế nào là được.

Liễu Chẩm Thanh suy nghĩ hồi lâu mới nói: \”Cô hiểu lầm rồi, tuy Phong Liệt rất thân thiết với ta, nhưng…\”

Một cô nương thông minh tất nhiên sẽ biết ý của y là gì, nàng ngắt lời: \”Tiểu hầu gia không cần giải thích với ta, huynh có tin hay không thì ta luôn tin tưởng phán đoán của mình, cho nên phiền huynh cho ta một đáp án.\”

Mấy cô nương Giản gia bọn họ nói chuyện đều khó ưa thế này à? Dường như Giản Sương cũng không ưa gì y.

Liễu Chẩm Thanh ngây ngốc nhìn cô nương hồi lâu, cuối cùng nàng cũng sốt ruột: \”Xét về tuổi tác thì tiểu hầu gia lớn hơn bọn ta nhiều, theo như lời tỷ tỷ nhà ta, huynh là một tay lãng tử trên tình trường, vấn đề đó khó trả lời lắm ư…\”

Đằng sau tàng cây, ánh mắt Hoắc Phong Liệt càng sâu thêm, hắn không dám thở mạnh.

Một giây sau, hắn đã nghe Liễu Chẩm Thanh không hề do dự nói: \”Sẽ không, đệ ấy là đệ đệ của ta.\”

Hoắc Phong Liệt sửng sốt, một hơi xông thẳng lên não.

Cô nương bên này cũng khá bất ngờ với câu trả lời thẳng của y: \”Thật sao?\”

Liễu Chẩm Thanh cười khẽ: \”Ta có cần lừa cô không? Ta đã nhìn đệ ấy lớn lên, đối với ta, đệ ấy còn thân thiết với ta hơn cả đệ đệ ruột. Hơn nữa, ta thích nữ nhân.\”

Nói thế nào nhỉ, bị người hỏi như vậy, y thật sự có một cảm giác quái dị. Làm gì có ai sẽ nảy sinh tình yêu với người thân của mình.

Từ bé Hoắc Phong Liệt đã rất dính y, đó là bởi cha mẹ hắn đã mất từ khi hắn còn nhỏ, trong nhà chỉ còn đại ca chăm sóc hắn, nhưng Hoắc Phi Hàn không giỏi chăm sóc người khác, càng khỏi nói tới Lê Tinh Nhược, cho nên trong nhóm ba người bọn họ, Hoắc Phong Liệt do một tay y nuôi dưỡng. Mạng của Hoắc Phong Liệt là y cướp về, nhũ danh Nhị Cẩu là y đặt, người khác đều nói Hoắc Phong Liệt nên biết ơn y.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.