Những chuyện vui vẻ luôn chiếm một phần thời gian của con người.
Đặc biệt khi Lệ Dục vẫn là người mới, không có kinh nghiệm về phương diện này, thậm chí còn không biết phải làm gì.
Trong phòng chỉ toàn nghe được tiếng Sở Trần nhẹ nhàng chỉ dạy anh.
\”Không, không phải ở đây…\”
\”Em chỉ anh thế nào… mà thôi đi, tùy anh đó.\”
\”Anh, anh nhẹ một chút.\”
\”… Em đã bảo anh nhẹ một chút mà, anh không hiểu tiếng người sao?\”
Khi hai người kết thúc, Sở Trần cảm thấy như đã dạy hết ráo kiến thức mình học được cả một đời rồi, ngực cậu hơi phập phồng, mồ hôi nhễ nhại, cẳng chân xinh đẹp căng cứng bị Lệ Dục nắm trong tay.
Sở Trần khàn giọng: \”… Đủ rồi.\”
Cậu đứng dậy đi vào phòng tắm, khi trở ra thì uể oải nằm xuống giường.
Quá mệt mỏi.
Đến ngón tay cũng không nhấc lên nổi.
Nhưng đúng là rất thoải mái.
Bữa cơm nấu xong ở dưới lầu chắc đã nguội lạnh rồi.
Quả nhiên vẫn nên ăn cơm trước rồi mới ăn cậu, ít nhất cũng phải bổ sung năng lượng.
Lệ Dục cũng đã tắm xong, nghiêng người lại gần cẩn thận ôm Sở Trần vào lòng.
Sở Trần khẽ nhúc nhích, cảm giác hai chân mình như tách ra khỏi thân trên.
Đều tại Lệ Dục cả.
Cậu hơi cau mày khó chịu, nhưng vẫn cố chịu đựng, tìm một tư thế tương đối thoải mái rồi dựa đầu vào vai Lệ Dục.
Sở Trần: \”Ngủ nhé?\”
Lệ Dục: \”Ừ.\”
Sở Trần giọng điệu đáng thương nói: \”Nhưng em đói bụng.\”
Lệ Dục sững sờ, người vừa mới nằm xuống lập tức lại nhổm dậy, anh nhẹ nhàng đặt Sở Trần sang một bên rồi tìm dịch dinh dưỡng cho cậu.
Sở Trần kêu lên: \”Em không uống dịch dinh dưỡng.\”
Lệ Dục đành xuống lầu, vụng về chuẩn bị cho Sở Trần một bữa cơm nóng hổi.
Nửa tiếng sau.
Sở Trần đã quên bén chuyện muốn ăn cơm, cậu quá mệt mỏi, đầu óc mơ màng rúc vào dưới chăn, sắp không mở mắt ra nổi nữa.
Đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ thì Sở Trần đột nhiên nghe thấy một tiếng nổ \’đùng\’ cực lớn phát ra từ dưới lầu.
Sở Trần: \”!!!\”
Sở Trần lập tức tỉnh táo, thuận thế sờ bên giường.
Trống không.
Lệ Dục không ở đây.
Xảy ra chuyện gì rồi?
Sở Trần đi dép, nhanh chóng xuống giường, tuy thắt lưng đau nhức nhưng vẫn còn trong khả năng chịu đựng của cậu.
Cậu chậm rãi đi xuống lâu xem xét.
Lệ Dục đứng ở cửa phòng bếp, vẻ mặt hoang mang.