[Đm/Hoàn] Sau Khi Nam Phụ Độc Ác Gả Cho Nhân Vật Phản Diện Tàn Tật – Chương 53 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Sau Khi Nam Phụ Độc Ác Gả Cho Nhân Vật Phản Diện Tàn Tật - Chương 53

Lúc Sở Trần đang nấu cơm thì nghe thấy tiếng chuông cửa, nhìn ra thì thấy là Thẩm Du và Lệ Duệ Đạt tới đây.

Cậu lập tức chỉ huy người máy nhỏ đi mở cửa.

Thẩm Du đi vào gọi: \”Trần Trần à.\”

Sở Trần nhìn đồng hồ.

Giờ này là buổi sáng của Sở Trần, nhưng đối với người khác thì đã là gần trưa rồi, hai người Thẩm Du cũng đã đi làm được nửa ngày.

Bình thường vào giờ đi làm bọn họ sẽ không tới đây.

Trừ khi có chuyện gì quan trọng.

Sở Trần vươn đầu ra hỏi: \”Mẹ? Ba? Sao hai người lại tới đây ạ?\”

Thẩm Du và Lệ Duệ Đạt nhìn nhau.

Thẩm Du đi tới cửa phòng bếp: \”Ngửi mùi thơm quá. Con nấu bữa sáng à? Hay bữa trưa?\”

Sở Trần ngại ngùng nói: \”Bữa sáng ạ. Con dậy hơi muộn.\”

Thẩm Du cười hì hì nói: \”Là thế này, hôm nay công ty nghỉ, mẹ thấy ở nhà cũng rảnh rỗi không có việc gì, chẳng bằng dẫn con ra ngoài đi dạo. Mấy ngày nữa là con đi học rồi, đúng lúc mẹ có thể đưa con đi mua mấy bộ quần áo mới.\”

Sở Trần vốn định nói mình có đủ quần áo rồi, nhưng thấy Thẩm Du hứng thú dạt dào như vậy, cậu liền đồng ý.

Nhà họ Lệ không thiếu tiền.

Sở Trần cũng chắc chắn không thiếu quần áo.

Thẩm Du nói như vậy, chắc là muốn Sở Trần đi cùng.

Sở Trần không tiện từ chối.

Cậu thấy Thẩm Du nhìn chằm chằm chảo, vậy là dứt khoát rán thêm mấy cái bánh, lúc ăn gọi Thẩm Du cùng vào ăn: \”Mẹ, mẹ ăn trước đi. Con đi lên tầng gọi ba và Nhiên Nhiên xuống.\”

Thẩm Du kéo lấy Sở Trần: \”Không cần đâu.\”

Sở Trần chớp mắt.

Thẩm Du nói: \”Hôm nay ba con tới tìm Nhiên Nhiên có việc, ông ấy vừa lên rồi, chắc hai người đang họp đấy, mặc kệ hai ba con nó đi. Hơn nữa cơm nấu xong cứ đặt trên bàn, bọn họ xuống rồi còn không biết đường mà ăn chắc?\”

Trong giọng điệu của Thẩm Du tràn đầy vẻ ghét bỏ, Sở Trần cười khẽ, gật đầu nói: \”Vâng.\”

Tay nghề rán bánh trứng của Sở Trần đã rất nhuần nhuyễn rồi.

Mỗi một cái bánh trứng đều lớn tương đương nhau, hai mặt hơi vàng, bên trong là màu trắng, ngửi thấy mùi xém cùng với mùi thơm của trứng gà, tràn ngập cả phòng, khiến người khác thèm ăn.

Thẩm Du vừa ngồi xuống liền cầm đũa lên.

Bánh trứng vừa miệng vô cùng mềm mại, vốn dĩ Thẩm Du chỉ định ăn một miếng, sau đó cái đĩa liền trống không.

Bà khẽ ho một tiếng, lau khóe miệng, đứng dậy vừa tao nhã vừa nhanh chóng: \”Chúng ta mau đi thôi.\”

Sở Trần bật cười, lén gửi tin nhắn cho Lệ Nhiên: /Em với mẹ đi dạo phố đây, tự anh kiếm đồ ăn đi nhé./

Lệ Nhiên không trả lời lại.

Chắc là đang bận.

Sở Trần cũng không để ý, cất vòng tay thông minh đi rồi theo Thẩm Du ra ngoài.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.