[Đm/Hoàn] Sau Khi Nam Phụ Độc Ác Gả Cho Nhân Vật Phản Diện Tàn Tật – Chương 14 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] Sau Khi Nam Phụ Độc Ác Gả Cho Nhân Vật Phản Diện Tàn Tật - Chương 14

\”Tại sao nhà họ Sở lại có người như cậu làm gia chủ thế? Đúng là nghiệp chướng!\”

\”Kết hôn đã đành, còn không làm công chứng tài sản? Cậu chê nhà họ Sở êm đềm quá hả?\”

\”Du Nhiễm? Tôi chưa từng nghe nói tới nhà họ Du nào hết. Sở Nguy Vân, rốt cuộc lai lịch của Du Nhiễm là gì?\”

Nghe vô số câu hỏi chung quanh, Sở Nguy Vân không khỏi sứt đầu mẻ trán, trong lúc nhất thời không biết sao lại nhớ tới cảnh tượng lúc trước Sở Trần đi khách sạn xằng bậy ngay trong đêm đính hôn, hôm sau tỉnh dậy bị mọi người chất vấn.

Ông ta muốn làm cho người chung quanh im lặng một lát, nhưng người chung quanh hoàn toàn không nghe.

\”Du Nhiễm thực sự chỉ là con nhà bình dân thôi, bây giờ còn đang học đại học, nhưng cô ấy với tôi yêu nhau thật lòng!\” Sở Nguy Vân cao giọng: \”Tôi chỉ kết hôn mà thôi, trước kia cũng từng kết hôn hai lần, chẳng phải mọi người đều không nói gì hay sao?\”

\”Ha, lúc trước với bây giờ có thể giống nhau chắc?\”

\”Lúc trước cậu cưới ai? Bây giờ thì sao?\”

\”Tôi nói một câu thật lòng thay mọi người này, người trước kia cậu cưới chính là Giản Đại, là cô chủ của nhà họ Giản đấy! Lúc cô ta gả đến đây mang theo ước chừng 300 triệu, giúp nhà họ Sở cải tử hoàn sinh. Sau này người cậu cưới là mẹ của Sở Trú, mặc dù cô ta không phải là thiên kim tiểu thư, nhưng đầu óc thương nghiệp rất tốt, giúp nhà họ Sở ổn định địa vị, không thì cậu cho rằng tại sao cậu có thể ngồi vững trên cái ghế gia chủ nhà họ Sở!\”

\”Còn cô này thì sao? Có thể mang lại lợi ích gì?\”

\”Du Nhiễm làm vậy chẳng phải là tay không bắt sói hay sao? Muốn chiếm lợi ích của nhà họ Sở chứ gì?\”

\”Đúng thế!\”

Sở Nguy Vân hơi kinh ngạc.

Trước kia ông ta còn cho rằng mình làm gia chủ là chuyện đương nhiên, bây giờ bị mọi người nói rõ, ông ta mới biết bên trong còn có nhiều uẩn khúc như thế, mà đó đều là những gì mà Giản Đại và mẹ của Sở Trú dạy cho ông ta…

Có điều đúng là Du Nhiễm không thể mang lại bất cứ lợi ích gì cho nhà họ Sở…

Sở Nguy Vân nhíu mày.

Ở bên cạnh, sắc mặt Du Nhiễm trắng bệch, liên tục nhìn Sở Nguy Vân.

Cô ta bày ra vẻ mặt đáng thương yếu ớt, thấy Sở Nguy Vân lâm vào trầm tư, cô ta vội vàng thò tay kéo cánh tay của người bên cạnh, giọng khàn khàn: \”Nguy Vân, em thật lòng yêu anh nên mới kết hôn với anh. Lúc biết có thể ở bên anh mãi mãi, em đã rất vui mừng, khi đó làm gì nghĩ nhiều như vậy? Nếu lúc trước anh nói công chứng trước khi kết hôn với em thì em nhất định sẽ đồng ý mà…\”

Sở Nguy Vân hoàn hồn, vỗ bàn tay Du Nhiễm an ủi: \”Không sao, họ chỉ nhất thời không chấp nhận được thôi. Sau này chung sống với em lâu ngày, họ sẽ biết điểm tốt của em, từ từ chấp nhận em.\”

Du Nhiễm cắn môi: \”Chỉ mong là vậy… Anh nhất định phải bảo vệ em, bây giờ em chỉ có mình anh thôi.\”

Sở Nguy Vân: \”Em yên tâm.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.