Sở Trần tổng hợp lại số tiền trong tay mình, chuẩn bị sau này mở nhà hàng.
Nhưng mà đó đều là chuyện sau khi rời khỏi nhà họ Sở.
Cậu không muốn bị nhà họ Sở chiếm lợi ích đâu.
Sở Trần huýt sáo tính toán, một lát sau tiếng máy móc truyền tới, Sở Trần nhìn sang thì thấy Lệ Nhiên ngồi xe lăn vào phòng.
Mắt Sở Trần sáng lên.
Tốt quá.
Có người ấm giường rồi!
Sở Trần gấp cuốn sổ lại, đứng dậy nói: \”Chồng, anh đã về rồi à? Suốt đêm qua anh không về nhà.\”
Nói xong câu này, Sở Trần khẽ nhăn mày, nhỏ giọng nói: \”Nhất là lúc đó đề tài của chúng ta còn rất nhạy cảm, khiến em nghi ngờ có phải anh đi cắm sừng em trước hay không.\”
Nghe vậy, Lệ Nhiên khựng lại.
Anh hơi hối hận.
Đáng lẽ nên về trễ một chút mới phải.
Nghĩ tới lúc trước anh vắng mặt, Sở Trần làm đủ hành vi với Lệ Phần, Lệ Nhiên buông mi mắt, thản nhiên nói: \”Tôi cho rằng cậu rất vui khi tôi không có nhà.\”
\”Sao em có thể vui được chứ?\” Tối qua Sở Trần ngủ một giấc thẳng tới hừng đông, chất lượng giấc ngủ luôn luôn tốt, bây giờ bắt đầu nói dối không chớp mắt: \”Tối qua không được ôm anh đi ngủ, em suýt nữa mất ngủ.\”
Lệ Nhiên mím môi, không lên tiếng.
Sở Trần rất vui vẻ, chủ động đẩy người vào nhà vệ sinh: \”Chồng mau rửa mặt đi, hôm nay em đã sẵn sàng đi ngủ sớm một chút rồi.\”
Chờ Lệ Nhiên rửa mặt xong, Sở Trần cũng tắm một cái, sau khi ra ngoái tóc đã khô một nửa, bèn xốc chăn chui vào.
Lệ Nhiên: \”Tóc cậu vẫn còn ướt.\”
Sở Trần: \”Vậy anh lau giúp em nhé?\”
Lệ Nhiên quay sang, nhìn Sở Trần gần trong gang tấc.
Gương mặt Sở Trần có thể nói là xinh đẹp, đáng chú ý nhất là đôi mắt, lúc nào cũng cong cong như đang cười híp mắt, rất có thần thái, lại sóng mắt đong đưa như đa tình, khiến người ta không nhịn được mà đắm chìm trong đó, cho rằng mình là tất cả của đối phương.
Nhưng Lệ Nhiên biết Sở Trần không động tình, ít nhất là không dính ngấy như biểu hiện của cậu.
Nếu không thì cậu cũng sẽ không nói như thế với Lệ Phần…
Lệ Nhiên chợt hỏi: \”Tại sao?\”
Sở Trần sửng sốt, nói thẳng: \”Chỉ là lau tóc thôi mà, có gì đâu mà tại sao. Anh có thể hiểu là em đang làm nũng với anh.\”
Lệ Nhiên im lặng nhìn Sở Trần mấy giây, sau đó quay đầu trở người nằm xuống ngủ.
Sở Trần không hiểu ra sao.
Không lau thì không lau, Sở Trần cũng có tay, có thể tự lau. Cậu nói thế chẳng qua là tăng thêm chút tình thú giữa hai chồng chồng thôi mà, sao còn nổi giận?
Sở Trần cầm khăn mặt lau tóc, khăn mặt hút nước của Tinh Tế rất có chất lượng, lau một lần nước trên tóc đã gần như không có.