Chương 93
Như cảm nhận được gì đó, Trì Nghiêu ngẩng đầu, liền thấy Cảnh Hi đang ôm lấy ngực, sắc mặt trắng bệch.
\”Cậu sao vậy?\”
Cảnh Hi hít thở sâu vài lần, lắc đầu: \”Anh sao rồi?\”
\”Chuyện nhỏ.\” Trì Nghiêu quét mắt qua người phụ trách đóng quân đang ngất lịm ở góc tường, nụ cười trên môi mang theo sự mỉa mai, \”Đám sĩ quan này còn phá hoại hơn cả tinh tặc, dễ dàng hủy hoại cả một hành tinh.\”
Cảnh Hi cảm thấy phức tạp: \”Sĩ quan như vậy chỉ là thiểu số.\”
Trì Nghiêu ngẩng lên nhìn cậu một cái, đứng dậy: \”Để tiêu diệt cái thiểu số này, phải trả giá rất lớn.\”
Bên ngoài, Nhan Khải đang khống chế tên vệ binh, đứng thẳng đơ như một cọc gỗ, giả vờ như mình không nghe thấy cũng không nhìn thấy.
\”Cậu đi thu thập những tình báo kia, tiện thể lục soát văn phòng của hắn.\”
Trì Nghiêu khẽ ngẩng cằm ra hiệu cho hắn đi, ném tên phụ trách đóng quân sang chiếc ghế bên cạnh vệ binh, trói chặt, sau đó rút găng tay ra lật xem tỉ mỉ khuôn mặt, cổ và tứ chi của hắn.
Cảnh Hi: \”Cậu nghĩ hắn là gì?\”
\”Không biết.\” Trì Nghiêu hờ hững đáp, \”Cẩn thận một chút không bao giờ thừa.\”
Cảnh Hi thấy anh ra tay không biết nặng nhẹ, rất lo lắng anh sẽ móc cả mắt của người ta ra.
Nếu có thứ gì đó có thể ngay lập tức kiểm tra xem người này có khả năng thú hóa hay không thì tốt rồi.
Thành lập đội ngũ y tế không thể trì hoãn thêm nữa.
\”Bề ngoài không thấy được gì.\” Trì Nghiêu tháo găng tay ném đi, \”Nhưng gan lớn thế này, không phải hậu thuẫn cứng thì chắc chắn là bệnh.\”
Cảnh Hi: \”……\”
Trì Nghiêu nghiêng đầu nhìn cậu: \”Cậu nghĩ xem còn nhà nào ở Đế Đô tinh hậu thuẫn cứng hơn nhà cậu?\”
Cảnh Hi nghĩ ngợi, nghiêm túc nói: \”Nhà tôi chỉ là gia đình bình thường, không có hậu thuẫn gì.\”
Trì Nghiêu vốn đang rất bực bội, nhưng bị câu nói này của cậu chọc cười.
\”Quý tộc lớn là gia đình bình thường? Vậy tôi không có hộ tịch thì là gì? Hạ dân à?\”
Cảnh Hi bình tĩnh gợi ý: \”Hộ tịch nhà tôi còn trống nhiều vị trí——\”
Tim Trì Nghiêu đập thình thịch.
Câu nói này đã quá mức thẳng thắn.
Trì Nghiêu nhướng mày: \”Nhưng tôi không muốn có một đứa cháu to thế này.\”
Cảnh Hi nhíu mày, vẻ mặt không vui: \”Còn nhiều vị trí khác.\”
Trì Nghiêu tỏ vẻ nghiêm túc: \”Tôi cũng không muốn có một người cha trẻ như cậu.\”
Cảnh Hi: \”……\”
Định nói thêm gì đó, Cảnh Hi hừ lạnh một tiếng, quay người rời đi.
Trì Nghiêu cười không ngừng được.
Chưa đầy năm phút, các khu vực đóng quân đã phản hồi thông tin.