Chương 85
\”Mở rộng kinh doanh hay không thì để sau.\” Trì Nghiêu đẩy khuôn mặt \”mình\” đang ở trước mắt ra, \”Lần sau đừng ôm tôi khi đang đội mặt của tôi.\”
Cảnh Hi: \”…\”
Đúng lúc này, ba viên đậu nhỏ bay về.
Trì Nghiêu đưa cái bình cho cậu, rồi khởi động xe chạy mất.
Ba viên đậu lơ lửng trước mặt, trên đỉnh đầu là màn hình ảo hiện chữ không ngừng.
Trì Nghiêu liếc qua một cái, rồi trêu: \”Cậu không thể lắp cho chúng cái giọng nói à?\”
Cảnh Hi điềm tĩnh đáp: \”Có thể cân nhắc.\”
Trì Nghiêu để ý quan sát xung quanh, trêu đùa: \”Không ôm đủ thì không vui à?\”
Cảnh Hi kiểm tra tình hình mà ba viên đậu báo cáo, rồi tiện miệng nói: \”Nếu tôi nói không vui, anh sẽ để tôi ôm chứ?\”
Trì Nghiêu: \”Không.\”
Cảnh Hi: \”Vậy anh nói gì nữa?\”
Trì Nghiêu cười: \”Tôi chỉ muốn xác nhận cậu có thật sự không vui không. Nếu cậu không vui, thì tôi vui rồi.\”
Cảnh Hi: \”…\”
Có vài bản chất vẫn thay đổi không ít.
Đường đi rất suôn sẻ, nhưng khi xe sắp ra khỏi căn cứ, đột nhiên bị hệ thống phòng thủ của căn cứ chặn lại.
Những căn cứ quan trọng thế này thường được trang bị một hệ thống phòng thủ hoàn chỉnh, họ đã thông qua kiểm tra khi vào, thông thường ra ngoài sẽ dễ hơn vào.
Ánh mắt Trì Nghiêu lướt qua dãy pháo laser hạng nặng, buộc phải hạ cánh xuống vị trí chỉ định để kiểm tra.
Nhân viên kiểm tra là quân đội trú tại đây, lúc này họ bước tới với trang bị đầy đủ.
Cửa kính xe bị gõ nhẹ, Trì Nghiêu chậm rãi hạ cửa sổ xuống, nhìn ra ngoài.
Người lính này là một beta tầm bốn mươi tuổi, trên người toát ra vẻ lưu manh côn đồ, hoàn toàn khác với những tân binh chính quy như bên Phi Long.
\”Xuất trình thiết bị đầu cuối!\” beta gõ khớp tay lên cửa xe, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn.
Trì Nghiêu đưa tay phải ra ngoài.
Máy quét lướt qua thiết bị đầu cuối, trên màn hình ảo hiện ra thông tin cá nhân.
Beta nhìn chằm chằm vào đó một lúc: \”Tháo khẩu trang xuống cho tôi!\”
Trì Nghiêu tựa vào cửa xe, cười cười: \”Tôi có bệnh truyền nhiễm đấy, anh chắc chắn muốn tôi tháo khẩu trang?\”
Nghe thấy vậy, beta sa sầm mặt: \”Bảo tháo thì tháo!\”
Trì Nghiêu dùng ngón tay móc vào mép khẩu trang, ánh mắt liếc thấy tay beta đang lặng lẽ đặt lên khẩu súng bên hông, rồi anh không nhanh không chậm kéo khẩu trang xuống: \”Được chưa?\”
Nhìn thấy gương mặt của Trì Nghiêu, beta không nhịn được mà lùi lại một bước.
Mặt anh đầy mụn nhọt, môi dưới dày gần như dính liền với cằm, khóe miệng còn có một cái nốt ruồi to đùng đáng ghét.