Chương 81
\”Khoan đã!\” Trì Nghiêu lùi lại một chút, \”Không cần liếm lên mặt.\”
Cảnh Hi không muốn nghe.
\”Anh bảo tôi liếm thì liếm, bảo không liếm thì không liếm à?\”
Trì Nghiêu: \”Cậu ôm mặt mình liếm không thấy khó chịu hả?\”
\”Ngay cả anh còn hôn được mặt mình, tôi liếm một cái thì sao?\” Cảnh Hi nhàn nhạt nói, \”Hơn nữa bị thương trên mặt, lỡ để lại sẹo thì phiền lắm.\”
Trì Nghiêu: \”…\”
Nghĩ tới việc sau này mỗi ngày phải thoa kem trị sẹo lên mặt, Trì Nghiêu quay đi, miễn cưỡng nói: \”Nhanh lên.\”
Khóe môi Cảnh Hi hơi nhếch lên, trong mắt lóe lên nụ cười đắc ý.
Ôm mặt mình liếm thực sự chẳng phải trải nghiệm dễ chịu gì, nhưng khi thấy vẻ mặt sốt ruột của Trì Nghiêu, cậu bỗng cảm thấy trong lòng thật thư thái.
Bị nâng mặt lên, Trì Nghiêu theo bản năng kháng cự.
Lần trước chỉ là đút sườn trong thoáng chốc, nhưng Cảnh Hi cứ lề mề mãi, khiến anh cảm thấy chỗ nào cũng khó chịu.
Cảm nhận hơi thở nóng hổi của cậu phả lên mặt, Trì Nghiêu siết chặt nắm đấm, đốt ngón tay kêu răng rắc.
Cảnh Hi lơ lửng trước vết thương, cúi đầu nhìn tay anh đang nắm chặt, không biểu cảm mà trêu: \”Giờ anh cảm nhận được cảm giác của tôi rồi chứ?\”
Trì Nghiêu: \”…\”
Tên nhóc thù dai.
Nhưng Cảnh Hi còn chưa chọc ghẹo đủ, cuối hành lang bỗng truyền đến một âm thanh rất khẽ.
Hai người nhìn nhau, sắc mặt lập tức thay đổi.
Chốc lát sau, một cánh cửa kim loại ở cuối hành lang mở ra, hai beta mặc áo blouse trắng bước vào.
\”Giáo sư, thí nghiệm A8 có tiếp tục không?\” Một beta trẻ hơn hỏi.
Beta đi trước lớn tuổi hơn anh ta một chút, vẻ ngoài nho nhã, đeo kính không gọng.
\”Gần đây thí nghiệm thể bị mất khá nhiều, trước mắt cứ xử lý số liệu trong tay đã, đợi cấp trên thông báo sau.\”
Beta trẻ thở dài: \”Không hiểu sao thời gian gần đây có quá nhiều sự cố bất ngờ, A8 tổn thất nặng nhất, thả ra 100 thí nghiệm thể, chỉ còn 8, phải làm lại từ đầu.\”
Beta lớn tuổi không có biểu cảm gì: \”Chuyện này gấp không được, bất cẩn là mất mạng cả lũ.\”
Beta trẻ: \”Ừm.\”
Trì Nghiêu và Cảnh Hi trốn sau bệ nâng.
Tiếng bước chân đến gần làm màng nhĩ họ căng lên, cả hai nắm chắc vũ khí, nghe tiếng bước chân dần rời xa.
Ngay khi Trì Nghiêu tính toán họ đã đến cửa thì tiếng bước chân bỗng dừng lại.
\”Giáo sư, sao thế ạ?\”
Phía bên kia vang lên tiếng của beta trẻ: \”Ngài cần cá sấu Dương Tử cấp hai à? Để tôi đi lấy cho ngài.\”
Ánh mắt Trì Nghiêu tối sầm lại.