[Đm] [Hoàn] – Sau Khi Hoán Đổi Cơ Thể Với Kẻ Thù, Tôi Phải Làm Sao Bây Giờ? – Chương 76 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] [Hoàn] – Sau Khi Hoán Đổi Cơ Thể Với Kẻ Thù, Tôi Phải Làm Sao Bây Giờ? - Chương 76

Chương 76

\”Có ghi chép về việc tàu vũ trụ năm đó bị hủy không?\” Trì Nghiêu hỏi.

Lần này lại không từ chối giao tiếp?

Mắt Cảnh Nhung sáng lên, kéo anh ngồi xuống, hạ giọng nói: \”Có hình ảnh do vệ tinh chụp được.\”

Trì Nghiêu: \”Còn có cả ghi chép về việc cậu ấy lên tàu à?\”

Cảnh Nhung gật đầu: \”Tất cả những ghi chép liên quan đến vụ tai nạn năm đó, ông vẫn luôn giữ lại.\”

Trì Nghiêu hơi cau mày.

Với thân phận và tính cách của Cảnh Nhung, ông không thể nào đem chuyện này ra đùa giỡn, hơn nữa đây lại là chuyện quan trọng nhất với đứa cháu trai yêu quý của ông.

Nhưng Cảnh Hi đã tìm kiếm nhiều năm như vậy, tốn không biết bao nhiêu tiền của, chắc chắn không phải là chuyện đùa.

Cậu ấy thật sự tin rằng người kia vẫn còn sống.

Cảnh Nhung luôn giấu Cảnh Hi, vì sợ cậu không chịu nổi sự thật?

Ý nghĩ này vừa lóe lên thì đã nghe Cảnh Nhung nói: \”Năm đó cháu còn nhỏ, không chấp nhận được chuyện này là chuyện rất bình thường, nhưng gần hai mươi năm đã trôi qua rồi, cháu cũng nên buông bỏ thôi.\”

Trì Nghiêu ngẩn ra.

Cảnh Hi biết chuyện này?

Cảnh Nhung thấy anh không có phản ứng gì, trong lòng lo lắng.

Có phải ông nói quá thẳng rồi không? Khó khăn lắm mới thấy thằng cháu có trạng thái tốt, nhỡ đâu lại khiến nó bị kích thích lần nữa—

Nghĩ đến đây, ông vội vàng bổ sung: \”Ông không yêu cầu cháu buông bỏ ngay lập tức, chỉ là cháu còn trẻ, có thể thử đặt nhiều tâm trí hơn vào những chuyện khác, cũng có thể kết bạn thêm nhiều hơn.\”

Trì Nghiêu: \”…\”

Cái thái độ khẩn cầu thế này là gì đây? Còn thật sự xem Cảnh Hi là cục cưng được nâng niu trong lòng bàn tay à?

Cảnh Nhung ngó nghiêng xung quanh, chỉ tay về phía bên kia: \”Cháu nhìn Tiểu Trì bên đó mà xem, bao nhiêu là người tốt, hoạt bát, mồm miệng độc địa, cái kiểu sống theo ý mình, nhìn qua là biết kiểu người sẽ ngồi tù mọt gông ấy—rất thích hợp để kết bạn.\”

Trì Nghiêu: \”…\”

Cảnh Nhung nhận ra mình nói sai, vội vàng sửa lại, nhưng thằng cháu vẫn không chịu nể mặt, cứ lạnh lùng bỏ đi.

Trước khi đi còn lấy luôn đĩa bánh trước mặt ông, liếc ông một cái không mặn không nhạt.

Trì Nghiêu: \”So với ông thì cậu ấy còn kém xa.\”

Cảnh Nhung: \”…\”

Thằng nhóc chết tiệt này!

Từ xa nhìn thấy hai người không vui vẻ gì, Cảnh Hi sau khi bàn bạc với Phương Lương xong cũng bước về phía Cảnh Nhung.

\”Sao không chơi nữa vậy?\” Cậu hỏi.

Cảnh Nhung đang bực mình, thấy cái tên độc miệng này thì càng không có tâm trạng ứng phó.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.