[Đm] [Hoàn] – Sau Khi Hoán Đổi Cơ Thể Với Kẻ Thù, Tôi Phải Làm Sao Bây Giờ? – Chương 39 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] [Hoàn] – Sau Khi Hoán Đổi Cơ Thể Với Kẻ Thù, Tôi Phải Làm Sao Bây Giờ? - Chương 39

Chương 39

Liếm một chút giấm, Trì Nghiêu nôn khan suốt mười phút. Anh rửa mặt, mãi không thể hiểu nổi tại sao mình lại tự làm khổ bản thân.

Bộc lộ điểm yếu trước kẻ thù không đội trời chung, nếu lần sau đối phương dùng đạn chua tấn công Cực Ảnh, thì anh chỉ còn nước nằm im chịu trận.

Bước ra khỏi nhà vệ sinh, căn phòng tràn ngập mùi chua, cuộc gọi đã bị cúp.

Tô mì duy nhất đã bị hỏng bét, anh đành phải ra ngoài tìm thứ gì đó ăn.

Lữ Mông thức trắng đêm giám sát công việc, đến sáng thì định về nghỉ ngơi một lát, quay lại đã thấy trưởng quan mình đi tới với vẻ mặt tái xanh, trông còn tệ hơn cả vẻ mặt của hắn khi thức đêm.

Không phải chứ, sao lại nghỉ cả đêm mà nhìn còn mệt mỏi hơn?

Lữ Mông bước tới: \”Trưởng quan, ngài ổn chứ?\”

\”Đi kiếm cho tôi ít đồ ăn sáng.\” Trì Nghiêu vừa nói, ánh mắt quét qua đám nhân viên trước bàn điều khiển, \”Họ đang làm gì vậy?\”

Lữ Mông nghi hoặc liếc nhìn anh: \”Chúng tôi cử một đội giám sát hải vực N9, đây không phải lệnh của anh sao?\”

\”Không cần giám sát nữa, cho họ về đi.\” Trì Nghiêu ngồi lên ghế chỉ huy, tựa cằm, giọng uể oải.

\”Bây giờ không giám sát nữa à?\” Lữ Mông mở miệng, cảm thấy hơi oan ức, \”Không phải nói dưới đáy có một thành phố sao?\”

Thức trắng đêm vì nhiệm vụ này, vậy mà trưởng quan quay đi đã hủy bỏ nhiệm vụ.

Trì Nghiêu giọng lơ đãng: \”Chắc là tôi mệt quá, nói mớ thôi.\”

Lữ Mông: \”…………\”

Lại có kiểu này nữa sao?!

Sau khi trưởng quan ăn no, Lữ Mông đi kiểm tra dữ liệu giám sát của cấp dưới, quả thực chẳng thấy gì.

\”Trung tá Lữ, có nên đổi cách giám sát không?\” Một kỹ thuật viên hỏi.

Lữ Mông xua tay: \”Đổi cái gì mà đổi, đều rút về, cút về ngủ đi.\”

Mọi người: \”?\”

Về phòng nghỉ, vốn buồn ngủ lắm rồi, nhưng vừa nằm xuống Lữ Mông lại trằn trọc mãi không ngủ được.

Nửa tiếng sau, hắn mở thiết bị liên lạc, gọi cho mẹ già ở quê.

\”Alô, mẹ à, con nhớ mẹ bảo năm kia nuôi mấy con gà đúng không, đã làm thịt chưa?… Không phải con ăn, là trưởng quan của con, muốn bồi bổ cho trưởng quan… Hả? Gọi cả gà của cả làng tới?… Không không, không cần, chỉ vài con là được rồi… Một container?! Đâu phải ở cữ đâu, ăn nhiều gà vậy làm gì!\”

Vừa nói giọng càng lúc càng bực bội.

Một sĩ quan vừa hết ca quay lại phòng nghỉ, thấy Lữ Mông mặt đỏ tía tai, quát vào màn hình ảo, tranh cãi về chuyện có nên gửi cả container gà hay không.

Cuối cùng đại tướng của Phi Long, Lữ Mông, đại bại.

Lữ Mông nằm vật ra giường, suýt bật khóc vì bị mẹ già nhà mình mắng cho tơi tả.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.