Chương 20
\”Trì Nghiêu, tại sao lần nào cậu cũng chống lại chúng tôi?!\”
Mặt nạ vàng không thể cử động, dù đã cố gắng hết sức, nhưng mặt hắn vẫn bị Trì Nghiêu ấn chặt xuống tảng đá, không nhúc nhích.
\”Tôi chống lại các người?\” Trì Nghiêu cười khẩy, \”Cái mặt mày lấy đâu ra tự tin vậy?\”
Mặt nạ vàng đảo mắt, nói nhỏ: \”Nếu vậy, sao chúng ta không thực hiện một thỏa thuận?\”
Trì Nghiêu: \”Thỏa thuận?\”
Mặt nạ vàng: \”Chia cho cậu một nửa số khoáng sản, chúng ta mỗi bên lùi một bước, kéo dài thêm nữa không có lợi cho cả hai.\”
Trì Nghiêu nghe mà bật cười: \”Thế này đi, người của các người và mỏ thuộc về tôi, tôi sẽ để lại cho cậu một cái xác nguyên vẹn, thế nào?\”
Mặt nạ vàng cứng đờ cả người, bắt đầu giãy giụa điên cuồng.
\”Trì Nghiêu! Tôi khuyên cậu đừng đối đầu với U Linh, nếu không cậu sẽ hối hận, ugh——!\”
Trì Nghiêu siết chặt tay, cổ hắn bị bẻ gãy.
\”Ồn ào quá.\”
Giết xong mặt nạ vàng, anh tiến vào phòng điều khiển thiết bị dưới hầm mỏ.
Các thành viên Cực Ảnh phân tán ẩn nấp sau những đống đá, đang hăng hái đấu súng với U Linh.
U Linh bị tiêu diệt rất nhiều, nhưng dường như chúng không bị ảnh hưởng, chia thành ba nhóm để đối phó với Cực Ảnh, vẫn điên cuồng tàn sát đoàn lính đánh thuê.
Cảnh Hi nhắm vào một tên mặt nạ đen, bắn trúng cổ tay hắn.
Tên mặt nạ đen đau đớn lùi lại, kẻ lính đánh thuê bị hắn truy đuổi ngay lập tức chui vào đống đá ẩn nấp.
Đám tân binh bị lối đánh của Cực Ảnh kích thích, sôi trào nhiệt huyết.
Bọn họ cố học theo Cảnh Hi nhắm vào cổ tay của những kẻ đeo mặt nạ, nhưng luôn bắn trượt.
Trên chiến trường thay đổi từng giây, đừng nói tới việc mỗi phát bắn đều chính xác, chỉ cần một phát bắn trúng đã là may mắn rồi.
\”Trừ những kỹ năng cơ bản ra, khả năng dự đoán là một kỹ thuật vô cùng quan trọng. Có người thì thi cử rất giỏi nhưng thực chiến lại kém, đó là vì họ thiếu khả năng kiểm soát động thái trên chiến trường. Một số người bẩm sinh đã có tài năng này, nhưng đa số đều phải dựa vào kinh nghiệm tích lũy từ những lần thực chiến.\”
Cảnh Hi truyền đạt kỹ thuật bắn súng thực chiến cho các tân binh qua tai nghe.
Giọng nói của cậu trầm bổng nhịp nhàng, khiến người ta dù trong cuộc chiến căng thẳng cũng có thể bình tĩnh lại.
Tất cả mọi người trong đoàn: \”…\”
Giọng của thiếu tướng Cảnh hay quá đi mất?! Tai muốn \”có bầu\” rồi, hu hu hu…
Có sự chỉ dẫn của Cảnh Hi, các tân binh sau một thời gian ngắn thích nghi đã dần bắt được nhịp điệu của mình.
Dưới hầm mỏ, các lính đánh thuê tản mát khắp nơi đang dần dần tập trung về phía con tàu nhờ sự che chắn của đoàn tân binh, nhưng binh đoàn bóng ma vẫn tấn công dữ dội.