Chương 164
Giống như Trì Nghiêu dự đoán, khu huấn luyện ban đầu đã bị bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm.
Một dãy nhà thấp hư hỏng nặng, thiết bị vứt bừa bãi khắp nơi, đã bị mục rữa.
Anh nhặt lên con dao quân đội dưới chân, không rõ đã bị dính phải chất ăn mòn gì, toàn bộ lưỡi dao đã bị rỉ hết.
Nơi mà trước đây anh cảm thấy như một nhà tù, dù có đi thế nào cũng không thoát ra được, giờ cũng chỉ là một nơi tồi tàn như vậy.
\”Bên đó là chỗ gì vậy?\”
Bên tai vang lên giọng của Cảnh Hi, Trì Nghiêu nghiêng đầu, nhìn theo hướng cậu chỉ.
Ở khoảng đất trống cách vài cái cây, có một dãy nhà thấp khác, phía trước căn nhà đậu một chiếc xe bốn bánh mui trần.
Loại xe không thể bay lơ lửng này đã bị thị trường đào thải từ lâu, nhưng ở đây, chỉ những người có địa vị nhất định mới có thể sử dụng.
\”Đi xem.\” Trì Nghiêu nghịch quân dao trong tay, ngước cằm ra hiệu cho cậu.
Thấy trên tay anh chỉ còn lại nửa lưỡi dao, Cảnh Hi hỏi: \”Nước ở đây có phải rất tệ không?\”
\”Không biết.\”
Trì Nghiêu cười khẩy, \”Tất cả mọi thứ trong căn cứ này đều được phân phát hạn chế, ngay cả nước cũng không được uống thỏa thích.\”
Cảnh Hi thực sự khó tưởng tượng nổi, làm sao một cậu bé mềm yếu trong trí nhớ của cậu có thể sống sót ở một nơi như thế này.
Cậu định mở miệng an ủi, nhưng nhớ lại những lời Trì Nghiêu từng nói, lại nuốt xuống.
\”Có thể họ cũng biết nước ở đây không nên uống nhiều.\” Cảnh Hi mặt không cảm xúc nói, \”Uống vào sẽ ngu đi.\”
Trì Nghiêu bật cười: \”Vậy anh phải cảm ơn họ rồi.\”
Giữa hai khoảng đất trống có một dải cây xanh rộng khoảng mười mét.
Những căn nhà bên này cũng trong tình trạng tồi tàn, bị cây cổ thụ khổng lồ phía sau che khuất, từ trên cao không thể nhìn thấy vị trí của chúng.
Cánh cửa nhỏ bên trái đang mở, Trì Nghiêu dùng mũi giày đá nó ra.
\”Đây là nơi tụi anh đến mỗi ngày để nhận nhiệm vụ. Hoàn thành nhiệm vụ thì không có phần thưởng, nhưng không hoàn thành sẽ bị phạt.\”
Bên trong trang trí vô cùng đơn sơ.
Bốn bức tường treo đầy màn hình điện tử, ở giữa có một cái bàn tròn nhỏ, trên đó đặt một máy lấy số.
Trì Nghiêu giải thích: \”Mỗi ngày trên màn hình sẽ lướt qua rất nhiều nhiệm vụ khác nhau, nhận nhiệm vụ xong, đến đây lấy số hiệu tương ứng, đeo bảng số lên người, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì quay lại đặt bảng số vào chỗ cũ.\”
Cảnh Hi không hiểu: \”Tại sao phải lấy số?\”
Trì Nghiêu: \”Để tránh chết bên ngoài mà không ai biết xác là của ai.\”
Một câu nói thản nhiên khiến Cảnh Hi bất giác nhói lòng.
\”Nhiệm vụ có thể tự chọn? Dựa vào sự tranh giành?\”