Sáng hôm sau, Cảnh Hi bị tiếng thúc giục của Tiểu Hồng đánh thức.
Hỏi mới biết đã gần tám giờ rồi.
Hôm nay còn một đống báo cáo phải làm.
Cảnh Hi khẽ nhúc nhích, phát hiện người nào đó đang ôm cậu rất chặt, ngủ say như chết.
Thức dậy trong vòng tay người mình thích, cảm giác thật tuyệt.
Nếu không phải Tiểu Hồng cứ giục liên tục trong đầu, Cảnh Hi còn muốn ngủ nướng thêm chút nữa.
\”Trì Nghiêu?\” Cảnh Hi nhẹ nhàng đẩy anh.
Đợi một lát, vẫn không có phản ứng gì.
Không dậy nữa thì sẽ muộn mất.
Cảnh Hi gỡ tay anh ra, lúc đứng lên tiện thể lén hôn lên má anh một cái.
Bên tai vang lên tiếng động sột soạt, lát sau tiếng bước chân ngày càng xa dần.
Nghe thấy tiếng đóng cửa, Trì Nghiêu mới mở mắt.
Đây không phải là căn phòng khách mà anh ngủ đêm qua.
Sắc màu đen trắng xám, đường nét trang trí đơn giản, không có bất kỳ bức ảnh nào, gần khu vực phòng làm việc có một góc vũ khí, ngoài diện tích lớn hơn, nơi này hoàn toàn giống một ký túc xá quân đội.
Súng bắn tỉa phiên bản giới hạn, súng ngắn bản cổ điển, dao quân đội, còn có đủ các loại phụ kiện và vũ khí hình thù kỳ lạ.
Trì Nghiêu thuận tay cầm một khẩu súng ngắn xoay trong tay, hứng thú xem xét những khẩu súng khác.
Ít nhất một nửa số này đã là hàng tuyệt bản.
\”Nhóc phá của.\”
Tuy sức mạnh của vũ khí cơ học thông thường không thể so sánh với vũ khí quang năng, nhưng vẫn có rất nhiều người đam mê chúng.
Ngoài bức tường trưng đầy vũ khí này, trong phòng chẳng còn chỗ nào đặc biệt nữa.
Cảnh Hi khóa phòng lại, không cho anh vào chẳng lẽ là sợ anh cướp vũ khí?
Khi trả khẩu súng về chỗ cũ, Trì Nghiêu tình cờ liếc thấy gì đó, liền cầm súng lên lại.
Khẩu súng này có màu đen mờ toàn thân, một bên nòng có khắc một hàng chữ in nổi—phoenix.
Ánh mắt Trì Nghiêu thoáng qua tia sáng, anh cẩn thận xem xét khẩu súng.
Thảo nào nhìn quen mắt thế, đây chẳng phải là khẩu Huyền Phụng bị cướp mất tại buổi đấu giá chợ đen tám năm trước sao?!
Chợ đen thường xuyên tổ chức đấu giá những món đồ độc nhất vô nhị thế này.
Những người chế tạo súng đa số không phải là nhà buôn vũ khí mà là một số thợ cơ khí có tay nghề tinh xảo.
Khi rảnh rỗi anh cũng hay đi dạo một vòng, nhưng đa phần chỉ là nhìn ngó.
Dù sao thì việc nhìn một đám người tranh giành rác rưởi cũng khá thú vị.
Hiếm khi anh thích một món như Huyền Phụng, kết quả tiền có thể dùng trong tay lại không nhiều, đành ngậm ngùi nhìn nó bị người khác giành mất.