Chương 106
Cảnh Hi vừa đi một vòng kiểm tra, cảm thấy hơi đói, nhìn đồng hồ đã quá trưa.
Nếu như bình thường, Trì Nghiêu sớm đã đến gọi rồi, hôm nay bận gì mà chưa thấy đâu?
\”Lão đại, anh ăn cơm chưa? Muốn ăn gì để tôi đi mua về?\” Nhan Khải từ phòng chỉ huy đi ra đón.
Cảnh Hi lắc đầu: \”Tôi về khoang nghỉ ngơi, có việc thì qua báo.\”
Nhan Khải gật đầu: \”Vâng.\”
Cửa khoang nghỉ vừa mở ra, Cảnh Hi đã ngửi thấy mùi sườn xào chua ngọt.
Mắt cậu lóe sáng, không tự chủ mà bước nhanh hơn về phía bếp.
Qua lớp kính, cậu có thể thấy bóng lưng Trì Nghiêu đang bận rộn trước bếp, tay áo được xắn cao.
\”Anh không thấy chua à?\” Cảnh Hi bước vào.
Trì Nghiêu quay đầu lại, trên mặt đeo hai lớp khẩu trang lọc khí, bên ngoài còn chồng thêm một lớp mặt nạ bảo hộ trong suốt, trông chẳng khác nào đang xử lý một vụ rò rỉ khí độc.
Cảnh Hi: \”…\”
\”Hôm nay em đổi ca đúng giờ nhỉ?\” Trì Nghiêu cười, \”Anh vốn định nấu xong rồi mới gọi em.\”
\”Còn một đoạn nữa mới đến phía Nam, hiện tại không bận lắm.\”
Ánh mắt Cảnh Hi rơi trên người anh, không tài nào dứt ra được.
Người mình thích tự tay nấu ăn, đợi mình tan ca về, đây là cuộc sống mà trước đây cậu không dám mơ tưởng tới.
\”Nếu đói rồi thì ăn ít trái cây trước, sắp xong rồi—\”
Trì Nghiêu vừa nói xong, một đôi tay đã vòng qua ôm lấy eo anh từ phía sau.
\”Trì Nghiêu.\” Cảnh Hi ôm lấy anh, cằm tựa lên vai.
Mắt Trì Nghiêu khẽ động, cười nhẹ: \”Sao vậy? Đói quá rồi à?\”
Cảnh Hi nhìn hơi nóng bốc lên từ nồi, siết chặt cánh tay hơn.
\”Cảm ơn.\”
Trì Nghiêu tính toán thời gian, tắt lửa rồi mở nắp nồi.
\”Dùng gì cảm ơn anh đây?\”
Cảnh Hi nghĩ ngợi một chút: \”Lần sau em làm món anh thích ăn nhé, xào dâu tây non?\”
Trì Nghiêu: \”…\”
Ngửi mùi sườn xào chua ngọt thơm phức, Cảnh Hi hào phóng nói: \”Không thích à? Vậy anh muốn ăn gì, cứ gọi món đi.\”
Sau khi bày thức ăn ra đĩa, Trì Nghiêu liếc nhìn bóng phản chiếu trên mặt kim loại.
Đôi mắt vẫn bình thường.
Anh tháo mặt nạ bảo vệ xuống, xoay người, trêu chọc: \”Có thể để anh sống thêm vài ngày không?\”
Cảnh Hi nhìn đôi mắt đẹp của anh: \”Tai họa sống dai, anh chắc chắn sẽ sống lâu hơn em.\”
Trì Nghiêu ôm cậu, bật cười thành tiếng: \”Khen anh hay là đang châm chọc anh vậy?\”
Trong mắt Cảnh Hi thoáng hiện một tia cười: \”Anh nghĩ sao?\”
Trong bữa ăn, Cảnh Hi đột nhiên nhớ ra điều gì, liền nói: \”Ông nội đã liên hệ xong đội ngũ y tế rồi, em chuẩn bị xong việc ở đây sẽ về Đế Đô Tinh một chuyến, anh có muốn đi cùng em không?\”