Chương 101
\”Tập trung vào.\”
Bên tai vang lên giọng của Cảnh Hi, Trì Nghiêu kéo cần điều khiển né tránh cái miệng của con rết khổng lồ: \”Ai nói bậy ảnh hưởng đến anh vậy?\”
Cảnh Hi không quan tâm đến Kim Trạch đang ngẩn ngơ, nhìn vào màn hình theo dõi thông qua màn hình liên lạc với Trì Nghiêu.
Phần trước của con rết khổng lồ đã gần như bị chặt hết các chân dài, chỉ còn lại phần thân đang quằn quại.
\”Anh muốn giết con này xong về hay ở lại đó?\” Cảnh Hi hỏi.
Trì Nghiêu nhìn vào màn hình giám sát, dẫn con rết khổng lồ đi ngược hướng với đám đông.
\”Ở lại đây xem tình hình đã.\”
Cảnh Hi cũng đoán được anh sẽ nói vậy.
\”Em đã điều một nhóm người tới, giao cho anh chỉ huy.\”
Trì Nghiêu liếc cậu một cái, cười cười: \”Cho anh chỉ huy? Không sợ anh hại em à?\”
Cảnh Hi nhạt giọng: \”Nếu em thân bại danh liệt, thì giấc mộng hào môn của anh cũng tan tành thôi, không lỗ gì.\”
Trì Nghiêu nhướng mày: \”Cũng có lý.\”
Đang nói, con rết khổng lồ đột nhiên phát ra tiếng rít chói tai, những chiếc chân đã bị chặt của nó lần lượt mọc lại, vỏ ngoài còn dính đầy chất lỏng đỏ xanh.
Dưới mặt đất, Kim Trạch, Sở Tiêu và những người khác vốn đã thấy chiến thắng trong tầm tay, nay nhìn thấy con rết khổng lồ lập tức hồi phục, không khỏi chửi thề.
\”Cái gì nữa đây?!\”
\”Chơi kiểu gì mà mãi không xong thế này?!\”
\”Vô đối rồi à, vỏ không xuyên thủng được, chân chặt đứt còn mọc lại!\”
Thấy đám dân được cứu bắt đầu hoảng loạn trở lại, Kim Trạch nhìn khoảng cách mà con rết khổng lồ đã bị dẫn đi xa, con đường dẫn tới chiến hạm không còn bị chặn nữa.
Hắn giơ tay ra hiệu, bảo mọi người sắp xếp đội hình xuất phát.
Trên đường chạy trốn, Sở Tiêu rút khẩu súng ra đưa lại cho Kim Trạch.
\”Đội trưởng, súng trả anh.\”
Kim Trạch liếc qua một cái, không nhận: \”Người là cậu cứu?\”
Sở Tiêu mím môi, lắc đầu: \”Trong lúc cứu hộ đã xảy ra sự cố, may mà Phi Long tới kịp, nếu không tôi với hai ông lão kia đều không về được.\”
Kim Trạch hừ nhẹ.
\”Khẩu súng này để cậu nhớ đời!\”
Sở Tiêu ngẩn người, dứt khoát cất súng lại vào bao.
\”Tôi muốn trở nên mạnh mẽ hơn.\” Hắn quay đầu nhìn về phía Phi Long xa xa, ánh mắt sáng rực, \”Chỉ cần đủ mạnh, là có thể không bị bất cứ hiện thực nào kìm hãm, hoàn thành việc mình muốn làm.\”
Kim Trạch bị hắn chọc giận, vỗ một cái vào vành mũ của hắn .
\”Tỉnh táo lại đi, nhóc con!\”