[Đm/Hoàn] (Quyển 1) [Mau Xuyên] Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Bị Giấu Kín – Chương 9: 🌈 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] (Quyển 1) [Mau Xuyên] Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Bị Giấu Kín - Chương 9: 🌈

*) Lời editor: để chung vui ngày giải phóng, sốp sẽ bão chương trong 2 ngày 30/4, 1/5 (sinh nhật sốp) nha~ 

Chương 9: 🌈

Vén những sợi tóc sau gáy Phong Dao lên, người đàn ông nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trắng nõn, thon thả của cậu, yết hầu khẽ chuyển động.

\”Vẫn còn dám trốn.\”

Hai người đứng trước gương, Phong Dao trông chẳng khác nào con mồi đáng thương bị bóp chặt cổ họng.

\’Cộc cộc cộc\’

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, sắc mặt Phong Dao lập tức tái nhợt và hoảng loạn.

Nếu bị người khác nhìn thấy thì cậu phải giải thích thế nào?

Vị ngọt tanh lan tỏa nơi đầu lưỡi, người đàn ông chậm rãi thả lỏng lực cắn trên người Phong Dao. Tiếng cười khẽ vang lên, không rõ là ý gì.

Hắn cúi người, tựa cằm lên vai Phong Dao, cười đầy ngỗ nghịch.

\”Căng thẳng thế à?\”

Phong Dao hít sâu một hơi, cố nuốt những lời thô tục đang định thốt ra.

\”Phong Dao, cậu có ở trong phòng thay đồ không?\”

Giọng Chúc Kiều Kiều từ ngoài cửa vang lên.

Đồng tử Phong Dao lập tức mở to, cậu há miệng định đáp, nhưng rồi lập tức ngậm miệng lại.

Người đàn ông phía sau không bỏ qua bất kỳ biến hóa nào trên gương mặt cậu.

Đầu ngón tay lạnh lẽo bóp cằm Phong Dao, cưỡng ép cậu quay mặt về phía cửa, giọng nói trầm thấp không nghe ra cảm xúc.

\”Cô ta đặc biệt tới tận phòng thay đồ tìm em, sao không lên tiếng?\”

Phong Dao mím chặt môi, lảng tránh ánh mắt hắn, vẫn im lặng không đáp.

Không biết là hành động nào đã chọc giận hắn, vẻ mặt vốn còn chút tùy tiện bỗng trở nên âm trầm và u ám.

Người đàn ông nắm lấy tay Phong Dao, kéo cậu thẳng về phía cửa.

Phong Dao lập tức hoảng loạn thấy rõ.

\”Anh định làm gì?!\” Phong Dao vội rụt người lại, nhưng sức lực của cậu đâu xi nhê gì với hắn.

Khóe môi hắn nhếch lên, ánh mắt sâu không lường được: \”Dẫn em đi chào hỏi.\”

\”Buông ra!!\” Phong Dao đè thấp giọng quát.

Người đàn ông chẳng hề có ý thoả hiệp, lực tay vẫn cứng rắn, áp chế cậu bước về phía trước.

Phong Dao cắn môi, giọng khẽ run: \”Tôi xin anh đấy.\”

Nghe vậy, bước chân hắn bỗng dừng lại, quay người nhìn thẳng vào cậu.

Ngay khoảnh khắc hắn quay lại đó, đồng tử Phong Dao co rút mạnh.

Vừa rồi do hắn đứng sau nên cậu không nhìn thấy — cái huy hiệu trước ngực hắn, giống hệt cái mà sáng nay Cố Lệ đeo!

Một loạt mảnh vụn ký ức hỗn loạn cuộn trào trong đầu Phong Dao, cậu muốn xâu chuỗi chúng lại, nhưng thông tin quá rời rạc khiến mọi suy nghĩ bị tắc nghẽn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.