Chương 7: 🌈
\”Cố Lệ đang ở ngay phòng bên cạnh đấy.\”
Người đàn ông vừa nghịch ngợm môi Phong Dao, vừa nói với giọng lười biếng xen lẫn trêu chọc.
Nghe vậy, cả người Phong Dao cứng đờ.
Cậu cắn chặt môi, mặc cho người đàn ông trêu đùa thế nào cũng không đáp lại.
Trong bóng tối, tầm nhìn cực kỳ kém, Phong Dao chỉ có thể cảm nhận rất rõ hơi thở của người đàn ông rơi xuống đỉnh đầu mình.
\”Sợ hắn đến thế à? Hay là… sợ hắn nhìn thấy bộ dạng hiện tại của chúng ta rồi đuổi em ra ngoài?\”
Phong Dao im lặng.
\”Xem ra em rất để tâm tới hắn đấy.\”
Giọng điệu người đàn ông bình thản, chẳng nghe ra được vui giận, thế nhưng ngón tay lại mạnh bạo siết lấy gáy cậu.
\”Ta và hắn có khuôn mặt giống hệt nhau, vậy em thích ai hơn?\”
Phong Dao khẽ giãy giụa khỏi bàn tay người đàn ông rồi khó nhọc xoay người lại.
Nước trong bồn tắm đã bắt đầu nguội, mang theo cảm giác lạnh lẽo.
Trong tiếng nước ào ào, Phong Dao chậm rãi đưa tay lên, ôm lấy khuôn mặt của người đàn ông.
\”Cố Lệ có thể cho tôi thứ tôi muốn, còn anh thì sao?\”
Cậu nhẹ nhàng hôn lên môi người đàn ông, giọng nói mê hoặc: \”Anh có thể cho tôi cái gì?\”
\”Em muốn gì?\” Giọng người đàn ông khàn khàn, vang vọng trong phòng tắm.
Phong Dao tựa người vào thành bồn tắm, vén mái tóc của mình lên, lười nhác đáp: \”Ừm, tôi muốn gì nhỉ…\”
Nếu nhất định phải lựa chọn—
Thì là tất cả. Chỉ số cấm kỵ của Cố Lệ, và cả tình yêu của hắn.
Phong Dao đều muốn.
【Ký chủ, không phải trước đó cậu còn bảo Cố Lệ là loại lãnh cảm sao, lỡ như hắn thật sự không có hứng thú với cậu thì sao?】
Phong Dao nghiến răng nghiến lợi:【Thì đi hốt tiền của hắn chứ sao! Đã tới đây rồi chẳng lẽ tay không mà về à?!】
\”Ha.\” Người đàn ông cười khẽ, túm lấy cánh tay Phong Dao rồi kéo cậu ra khỏi bồn tắm.
\”Chơi một trò nhé.\”
Hắn quấn áo choàng quanh người cậu, hai tay người đàn ông đặt lên bờ vai gầy mảnh của Phong Dao.
\”Từ đây chạy ra ngoài trốn đi, nếu em không để ta tìm được, từ nay về sau ta sẽ không làm phiền em nữa.\”
Ngón tay hắn nhẹ nhàng cọ lên môi Phong Dao, người đàn ông bổ sung thêm:
\”Nếu để ta tìm được, ta sẽ nhốt em lại, rồi giam ở nơi chẳng ai tìm ra được…\”
\”Em chẳng phải để tâm tới Cố Lệ lắm sao? Xem thử hắn có tới cứu em không.\”
Khoảnh khắc hai bàn tay rời khỏi vai, Phong Dao chẳng màng đến việc mình chưa đi dép, như mũi tên rời cung lao ra ngoài.
Cậu dốc sức đẩy cửa phòng, hành lang ngoài kia tối đen như mực.