Edit beta: bông
(Đã beta lần 2)
Chương 5: 🌸
Phong Dao đột nhiên có cảm giác một ánh mắt dính dấp đang nhìn chằm chằm vào lưng mình khiến cậu vô thức căng cứng cả người.
Cậu quay đầu nhìn lại, mọi người đều đang cúi đầu ghi chép tại chỗ, không ai đang nhìn cậu.
Cảm giác như con mồi bị dõi theo của cậu tan biến như thủy triều, nhưng luồng lạnh lẽo kia thì vẫn chưa chịu tản đi.
Phong Dao khẽ liếc nhìn sang bên cạnh—nơi Tống Sát đang ngồi.
Mái tóc của thiếu niên ấy đã dài đến mức che đi hàng lông mày và đôi mắt, cả người trông âm u và đáng sợ.
Làn da tái hắn nhợt đến mức giống bệnh tật, dưới ánh nắng chiếu vào trông như thể trong suốt. Bàn tay với những khớp xương rõ ràng cầm cây bút vừa được nhặt lên kia mà xoay đi xoay lại, gân xanh cùng mạch máu hiện rõ, trông quái dị nhưng lại gợi cảm đến lạ thường.
Hắn ta chỉ đơn giản ngồi đó thôi cũng đã như tách biệt khỏi tất cả mọi người.
Có một khoảnh khắc, Phong Dao nghĩ rằng Tống Sát thật sự… có thể không phải là con người.
Trước khi ánh mắt của Tống Sát nhìn sang, Phong Dao đã nhanh chóng thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn vào vở bài tập của mình.
Đầu ngón tay cầm chiếc bút nước đen chậm rãi miết nhẹ, tròng mắt của Tống Sát hơi chuyển động.
Nắp bút được rút ra, ngòi bút cọ vào giấy phát ra âm thanh xào xạc.
Không ai biết hắn ta đang viết gì.
\”Phong Dao, trưa nay đi căng-tin với tớ không?\” – Triệu Du Du nhẹ nhàng chọc lưng Phong Dao, hỏi khẽ.
Phong Dao gật đầu: \”Ừ.\”
Vừa hay cậu cũng muốn moi thêm một ít thông tin từ miệng Triệu Du Du.
\”Nếu tớ nhớ không nhầm thì Tống Sát là chuyển đến lớp mình phải không?\”
Ngồi tại bàn ăn trong căng-tin, Phong Dao thong thả ăn cơm sườn trong bát, vừa ăn vừa hỏi.
Nghe thấy tên Tống Sát, Triệu Du Du rõ ràng khựng lại.
\”Đúng rồi, cậu ấy chuyển đến từ năm ngoái mà, từ lúc vào lớp đến giờ vẫn luôn như vậy, chẳng nói chuyện với ai cả.\”
Phong Dao gật đầu, trong mắt lướt qua một tia trầm ngâm.
\”Nhưng sao tự nhiên cậu lại hỏi về cậu ta?\” – Triệu Du Du nghiêng đầu, thắc mắc – \”Từ sau tiết thể dục lần trước, tớ thấy cậu có vẻ khá chú ý đến cậu ấy đấy.\”
\”Chỉ là tự nhiên thấy mình chẳng có ấn tượng gì với cậu ta nên muốn tìm hiểu một chút thôi.\” – Phong Dao nở nụ cười trong trẻo vô hại, nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt càng làm đôi mắt cậu thêm rạng rỡ, xinh đẹp đến lạ thường.
Tai Triệu Du Du đỏ bừng, cô liếc nhìn Phong Dao rồi thì thầm: \”Nhưng tốt nhất cậu đừng lại gần cậu ấy quá. Lúc tớ thu bài tập từng nói chuyện với cậu ta, cậu ta chưa bao giờ trả lời.\”