Chương 5: 🌙
Toàn thân Phong Dao trần trụi, nước nóng xối lên da khiến lớp da mỏng hiện lên một mảng ửng đỏ. Xúc tu màu đen tím quấn lấy eo và cổ tay cậu, cảnh tượng tràn ngập sắc thái mê loạn.
Cậu cố sức giật cổ tay đang bị trói buộc ra, xúc tu như có ý thức, nhẹ nhàng quấn lấy vết thương trên cổ tay đã được băng bó bằng băng gạc.
Cơ thể cậu bỗng nhiên cứng đờ, động tác giãy giụa cũng lập tức ngừng lại.
Không biết đã qua bao lâu, cơ thể cậu kiệt sức, ngã ngồi xuống nền đất, còn xúc tu kia biến mất từ lúc nào cậu cũng chẳng hay.
Nhìn chất lỏng nhớp nháp còn lưu lại trên cổ tay, Phong Dao nhíu chặt mày, hít sâu một hơi.
Cậu cố nhịn, nuốt hết những câu chửi thô tục trong miệng xuống rồi chống người đứng dậy, cẩn thận tắm rửa sạch sẽ lại lần nữa.
Thay xong quần áo, Phong Dao đẩy cửa phòng tắm, cẩn thận quan sát phòng khách.
Ngoài cậu ra, trong nhà chẳng còn ai cả.
【Hệ thống, cậu có thể tra được rốt cuộc cái xúc tu kia là gì không?】
【Đừng sốt ruột, ký chủ, tôi tra ngay đây!】
Cậu ngồi co người trên sofa, nhìn băng gạc trên tay đã bị thấm ướt một chút, mím môi.
Từng lớp từng lớp tháo băng gạc ra, vết cắn vẫn còn hằn rõ trên cổ tay cậu, máu chưa khô hoàn toàn. Vết thương ở hai bên cổ tay là sâu nhất, răng của người đó có vẻ rất sắc.
Cụp mắt xuống, Phong Dao lấy hộp y tế ra, chậm rãi thay thuốc và băng bó lại vết thương.
【Ký chủ, tạm thời tôi cũng chưa tìm ra manh mối về xúc tu này, nhưng có thể xác định một điều, nó không phải lỗi bug của thế giới mà thực sự tồn tại ở đây. Còn rốt cuộc nó là gì thì cần ký chủ tự mình khám phá.】
Lại là kiểu tự mình khám phá à?
Trong mắt Phong Dao thoáng hiện lên một tia trầm tư.
Thấy cậu buộc xong băng gạc, hệ thống không nhịn được khen:
【Ký chủ, cậu thật thành thạo quá!】
Cất lại cồn sát trùng và băng gạc, Phong Dao không trả lời hệ thống.
Sao lại không thành thạo cho được? Trong hai mươi năm cuộc đời trước khi chết kia, chuyện cậu làm quen nhất chính là tự mình xử lý vết thương.
Làm bài tập xong, Phong Dao tắt đèn bàn, vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.
Con ngươi cậu bỗng nhiên co rút mạnh.
Cậu nhìn thấy một mái tóc bạc dưới ánh trăng sáng lóa, nhưng chỉ chớp mắt đã biến mất.
Phong Dao chớp mắt mấy lần rồi nhìn xuống sân dưới, vẫn trống không như cũ, tựa như tất cả những gì vừa thấy chỉ là ảo giác.
Khẽ ngước mắt, Phong Dao chạm vào mái tóc mái dày che cả đôi mắt của mình, rồi đột ngột đứng thẳng người.
【Hệ thống, có thể truyền tống không?】