[Đm/Hoàn] (Quyển 1) [Mau Xuyên] Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Bị Giấu Kín – Chương 4: 🌙 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] (Quyển 1) [Mau Xuyên] Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Bị Giấu Kín - Chương 4: 🌙

Chương 4: 🌙

\”Đàn anh thật là tham lam và hư hỏng mà.\”

Lời nói ác ý, lười nhác vang lên bên tai Phong Dao.

Đầu óc cậu trống rỗng, tầm nhìn mơ hồ như phủ một lớp sương mỏng. Máu trong người như bị thiêu đốt đến khô cạn, ngay cả da thịt cũng như sắp cháy xém.

Người hôn cậu là ai vậy?

Cậu không biết nữa…

\”Tập trung nào.\”
Giọng nói khàn khàn trầm thấp như tiếng gọi dụ hoặc của yêu tinh. Phía sau đầu cậu bị mạnh mẽ giữ chặt, Phong Dao còn chưa kịp thở, khoang miệng đã lần nữa bị chiếm lấy.

【Giá trị cấm kỵ của phản diện 30, tiến độ nhiệm vụ 7%】

Âm thanh điện tử từ hệ thống vang lên trong đầu, nhưng Phong Dao đã hoàn toàn không còn thời gian để để ý.

Ngón tay lạnh lẽo chầm chậm vuốt ve chỗ xương cổ tay đang nhô lên, không mạnh không nhẹ, nhưng cậu lại cảm thấy đau đến mức muốn rụt tay lại.

Hắn đột ngột siết chặt, không cho cậu vùng vẫy.

Cảm nhận được áp lực trước mặt, Phong Dao khẽ co rụt cổ, không dám nhúc nhích.

\”Thì ra đàn anh thích kiểu anh hùng cứu mỹ nhân à…\”

Tiếng cười khẽ vang vọng trong con hẻm nhỏ. Gương mặt hắn vừa yêu mị vừa đầy tính công kích, đột nhiên nở ra một nụ cười có phần bệnh hoạn.

Nhiệt độ mát lạnh nơi cổ tay bị rút đi, sắc đỏ trên mặt Phong Dao càng trở nên bất thường.

Cậu muốn với tay bắt lấy người đàn ông kia, nhưng hắn lại khoanh tay ra sau lưng, từ trên cao nhìn xuống cậu.

\”Đàn anh à, nhờ người giúp thì thái độ phải ngoan ngoãn một chút chứ.\”

Đôi mắt màu hổ phách của cậu đẹp như bảo thạch, chỉ cần khẽ liếc lên tỏ vẻ yếu đuối đã khiến nhịp thở của hắn rối loạn trong khoảnh khắc.

\”Cầu xin cậu đó…\”

Phong Dao trong một thoáng bừng tỉnh, cậu vừa kịp thấy một cái xúc tu lướt qua đã tiếp tục rơi vào mê man.

\”A…!!\”
Đau đớn từ cổ tay khiến Phong Dao kêu lên, bàn tay to lớn lập tức bịt chặt lấy miệng cậu.

Trên cổ tay trắng nõn là một vết cắn sâu có vết máu rịn ra, đau đến mức mồ hôi lạnh túa ra từng giọt.

Bên tai vang lên một tiếng thở dài khe khẽ.

\”Đàn anh, tôi rất thích anh.

Vậy nên, xin anh cũng hãy dốc hết lòng mình hướng về phía tôi, như tôi đã tận tâm vì anh. Dù cho phải dâng lên cả mạng sống…\”

Phong Dao không hề nghe ra được ẩn ý trong câu nói đó, ngược lại còn bị lời tỏ tình bất ngờ dọa cho sửng sốt.

Cái gì thế này? Cậu vừa được tỏ tình à?

Đầu óc cậu hỗn loạn, suy nghĩ bắt đầu bay xa không kiểm soát.

Cậu có cảm giác như đang rơi vào một đám mây mềm mại, Phong Dao cũng không biết mình đã mất đi ý thức như thế nào.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.