[Đm/Hoàn] (Quyển 1) [Mau Xuyên] Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Bị Giấu Kín – Chương 35: 🌸 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] (Quyển 1) [Mau Xuyên] Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Bị Giấu Kín - Chương 35: 🌸

Chương 35: 🌸

Cậu giống như con mồi bị thợ săn giam cầm trong không gian chật hẹp, bị đùa giỡn, khiêu khích, thậm chí đến cả giãy giụa cũng yếu ớt đáng thương.

Hai tay cậu bị siết chặt, ép đưa lên đầu, thân thể bị đè lên tường, má dán sát vào gương.

Gáy cậu bị một hàm răng sắc nhọn cắn chặt, đôi mắt Phong Dao hơi mở to.

Chỉ có dã thú mới cắn vào sau gáy đối phương.

Tên này… điên rồi sao?

Sau lưng cậu bỗng truyền đến một tiếng cười khẽ, như có như không.

Ngón tay lạnh lẽo khẽ nâng cằm cậu lên, bắt ép cậu nhìn chính mình trong gương.

Vẻ mặt đó—cứ như chỉ có sau khi làm chuyện \”ấy\” mới lộ ra được.

Trong loại động tác gần như mang tính áp chế này, Phong Dao hoàn toàn bị động.

Cậu thậm chí chỉ có thể thấy rõ yết hầu của người đàn ông kia, không thể nhìn ra được chút dung mạo nào.

Tên này cố ý.

Bắt cậu phải tận mắt nhìn tất cả, lại không cho cậu bất kỳ cơ hội phản kháng nào.

Mà vào thời khắc này, kẻ gây ra tất cả đang hưởng thụ niềm khoái cảm khi đùa giỡn cậu.

Ngón tay siết chặt, Phong Dao hình như muốn nói gì đó, nhưng người đàn ông sau lưng lại nhanh hơn một bước.

Môi bị nhẹ nhàng hôn lên, bên tai cậu là hơi thở nóng rực, giọng nói ngả ngớn vang lên.

\”Suỵt…\”

Cơ thể Phong Dao bắt đầu run rẩy theo bản năng.

Vô số ký ức như thuỷ triều ùn ùn kéo đến.

Con hẻm tối tăm chật hẹp, khu dân cư có đèn đường hỏng hóc, chiếc lều kín mít không cách âm…

Cơ thể đã hoàn toàn sinh ra phản ứng kích thích mang tính điều kiện.

Chỉ cần nghe thấy hơi thở ngắn ngủi ấy, cậu sẽ vô thức run rẩy, cứ như nghe được mệnh lệnh của chủ nhân.

Cậu… lại bị thuần hoá một cách vô hình, âm thầm không dấu vết.

Nguy cơ chưa từng có cùng nỗi sợ hãi khi suy nghĩ kỹ khiến mồ hôi lạnh trên trán Phong Dao từng giọt rơi xuống.

Người đàn ông không lên tiếng nữa, chỉ lười biếng vòng tay ôm lấy eo cậu, đầu ngón tay mơn trớn làn da mịn màng kia, như đang vuốt ve con mèo của mình.

Phong Dao không biết lấy dũng khí từ đâu, bất chợt quay người lại, dốc toàn lực đẩy mạnh người đàn ông kia ra.

Hắn dường như đã đoán được cậu sẽ làm vậy, thuận theo mà lùi nửa bước, mặc cho cậu hoảng loạn bỏ chạy.

Hắn nhẹ nhàng nâng tay lên đặt dưới mũi, mùi thơm ngọt ngào vẫn chưa tan hết, hắn gần như tham lam mà ngửi lấy.

Tim hắn đập nhanh đến mức sắp nổ tung.

Cổ họng khô khốc, như thể sắp bốc cháy.

Phong Dao không biết mình đã chạy bao lâu, cậu chỉ biết mình đang vịn vào cột đèn ven đường thở dốc.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.