Chương 31: 🌸
Phong Dao vẫn giữ nguyên tư thế nửa quỳ như vậy dưới đất, đối diện với Tống Sát, trong không gian chật hẹp ngột ngạt ấy, im ắng đến chết lặng.
Đôi mắt kia nhìn cậu chằm chằm, không rời lấy một giây, mang theo áp lực gần như đang thẩm tra, nhưng lại không hề xen lẫn cảm xúc nào.
Trán cậu bắt đầu rịn mồ hôi lạnh, Phong Dao dè dặt định rút tay về.
Vừa mới rời khỏi bụng Tống Sát, mu bàn tay cậu liền bị một luồng nhiệt lạnh như băng, tựa như da rắn dính chặt lấy.
Phong Dao theo phản xạ có điều kiện mà muốn gạt bỏ, thế nhưng bàn tay kia lại mang theo lực đạo không cho phép từ chối, giữ chặt mu bàn tay cậu, khiến sự giãy giụa yếu ớt kia trở nên vô cùng thảm thương.
Dưới lòng bàn tay là cơ bụng nóng rực, săn chắc; còn mu bàn tay thì bị ma sát đầy mập mờ.
Cảm giác hai thái cực nóng – lạnh này khiến Phong Dao hơi bứt rứt khó chịu.
Ngước mắt lên lần nữa, Tống Sát vẫn không chớp mắt nhìn cậu.
Phong Dao hoàn toàn không thể đoán được bất kỳ cảm xúc nào trên khuôn mặt hắn.
Bàn tay thon dài ấy cứ thế, từng chút từng chút, lơ đãng xoa nhẹ lên làn da mu bàn tay cậu, như đang nghịch một món đồ chơi yêu thích vậy.
Áp lực quá mạnh mẽ, dù chẳng nói câu nào, Phong Dao cũng bản năng mà nuốt nước bọt đầy căng thẳng.
Không hổ là vai phản diện, chuyện nhìn mặt đoán ý hoàn toàn vô dụng với hắn.
Đã vậy thì đừng vòng vo nữa, đánh thẳng luôn đi.
Hiếm lắm mới có được cơ hội ở riêng thế này, cậu nhất định phải tận dụng cho bằng được.
Phong Dao thả lỏng cơ thể, để mặc cho Tống Sát chơi đùa bàn tay mình.
\”Cậu tìm thấy chỗ này kiểu gì vậy?\”
Bàn tay nhỏ mềm mại, ấm áp kia giờ đang ngoan ngoãn nằm trong tay hắn, lòng tham trong Tống Sát dâng lên như cơn bão, cuốn trọn từng dây thần kinh trong đầu hắn.
Yết hầu khẽ chuyển động, Tống Sát thu lại cảm xúc nơi đáy mắt.
\”Xung quanh đó… có vết trượt xuống của cậu.\”
Giọng hắn trầm ấm, dù ít lời nhưng nghe lại vô cùng êm tai.
Phong Dao gật đầu, cũng không nghĩ ngợi gì nhiều về lời hắn nói.
Cậu đưa tay còn lại lên, hai tay ôm lấy bàn tay xinh đẹp của Tống Sát.
\”Da cậu trắng thật đấy, là bẩm sinh à?\”
Lời khen chân thành, không hề giấu giếm, ánh lên trong đôi mắt trong trẻo và sạch sẽ.
Tống Sát thu mắt nhìn thiếu niên đang nâng niu bàn tay mình.
Tựa như một con thú nhỏ đang lấy lòng thợ săn, ngây thơ đến mức hắn muốn nuốt trọn.
【Giá trị cấm kỵ phản diện 7】
Khóe môi Phong Dao khẽ nhếch lên một cách kín đáo.
Ra là thích kiểu này à.
【Phần thưởng nhiệm vụ lần này – Chân dài, đã được phát, xin ký chủ kiểm tra và sử dụng hợp lý.】