Chương 3: 🌙
Mấy cái xúc tu linh hoạt trượt ra khỏi tay Phong Dao, sau đó quấn chặt lấy cổ tay cậu, buộc hai cánh tay trắng nõn giơ lên quá đỉnh đầu.
Cậu không dám động đậy… khoảng cách bị xúc tu xách lên cũng không thấp, nếu giãy giụa bất cẩn mà rơi xuống, chắc chắn cậu sẽ gãy chân.
Trong con hẻm hẹp tối, thiếu niên xinh đẹp bị xúc tu trói chặt, treo lơ lửng giữa không trung.
Chỗ này cách phố lớn quá gần, chỉ cần có chút động tĩnh là sẽ bị người ngoài phát hiện. Nếu cậu bị người ta nhìn thấy cảnh tượng phản nhân loại như thế này, chắc chắn sẽ thành đề tài cho mấy chuyện kỳ quái đô thị!
Cậu không muốn nổi tiếng theo kiểu đó.
Tiếng bước chân khe khẽ vang lên trong hẻm, xúc tu như sợ bị lộ, vội vàng thả Phong Dao xuống rồi biến mất không dấu vết.
Phong Dao quỳ ngồi trên đất.
\”A ha, đàn anh sao lại ở đây vậy?\”
Giọng nói trầm thấp, lười nhác vang lên phía sau, Phong Dao quay đầu, vô thức nín thở.
Thiếu niên với dung mạo đẹp đẽ đến mức mang tính công kích đang đứng từ trên cao nhìn xuống cậu, trong mắt lướt qua tia sáng mơ hồ khó nhận ra.
Áp lực tràn ngập không khí chật chội trong hẻm nhỏ.
Rõ ràng Sang Liệt chẳng làm gì cả, chỉ đứng đó thôi, mà thái dương Phong Dao đã lấm tấm mồ hôi vì căng thẳng.
Ánh mắt dò xét ấy, cộng thêm thế đứng chênh lệch, được đẩy đến mức cực hạn.
Phong Dao nuốt khan, cổ họng khô rát.
\”Tớ…\”
Còn chưa kịp nói hết câu, Sang Liệt đã chậm rãi ngồi xổm xuống, dùng ngón tay khẽ chạm vào môi cậu: \”Đàn anh, môi cậu lại sưng lên rồi.\”
Phong Dao cuối cùng cũng nhận ra cảm giác là lạ là do đâu.
Cậu với Sang Liệt học cùng lớp, rõ ràng là bằng tuổi, sao lại gọi cậu là \”đàn anh\”?
【Ký chủ… Hình như trước khi cậu đến thế giới này bị lỗi bug, thân phận chưa kịp cập nhật. Nếu không, cậu đọc lại hồ sơ thân phận của mình đi?】
Hồ sơ thân phận của cậu xảy ra chuyện gì?
Phong Dao hơi khó hiểu, nhắm mắt lại dung hợp trí nhớ cơ thể thêm lần nữa.
Sau khi xong, nhìn lại Sang Liệt, trong mắt Phong Dao đã thoáng nét hoảng loạn.
Nhớ ra rồi.
Cậu từng lưu ban.
Ngay trước kỳ thi đại học, cha mẹ gặp tai nạn xe hơi khiến cậu lỡ kỳ thi và bị lưu ban một năm.
Mất đi sự che chở của cha mẹ, họ hàng cũng không ai chịu nhận nuôi, cậu đành phải một mình sống trong căn nhà hiện tại, dựa vào khoản tiền tiết kiệm mà cha mẹ để lại.
Vốn dĩ trong trường, cậu đã như người tàng hình. Sau khi lưu ban, những ác ý hả hê kia như Pandora mở hộp, trào ra cuồn cuộn.