[Đm/Hoàn] (Quyển 1) [Mau Xuyên] Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Bị Giấu Kín – Chương 27: 🌸 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] (Quyển 1) [Mau Xuyên] Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Bị Giấu Kín - Chương 27: 🌸

Chương 27: 🌸

Đầu ngón tay lạnh lẽo khẽ chạm lên môi cậu, động tác vừa lười nhác vừa trêu đùa không chút che giấu.

Tiếng thở gấp gáp vang vọng trong màn đêm càng thêm rõ ràng, thậm chí còn mang theo chút ám muội.

Ánh mắt Phong Dao lần nữa liếc sang chỗ của Tống Sát.

Tống Sát vẫn chưa tỉnh, lưng quay về phía cậu, dường như đã ngủ rất say.

Trái ngược với sự căng thẳng của cậu, người đàn ông phía sau vừa xấu xa vừa ngông cuồng.
Hắn thậm chí còn đang tận hưởng từng cơn run rẩy của Phong Dao khi bị ép đến mức căng cứng cả người vì lo sợ.

Lều không cách âm, nếu cậu phát ra tiếng động quá lớn thì rất nhanh sẽ bị người khác phát hiện.

Khi bị cắn vào cổ, Phong Dao có cảm giác như bị dã thú siết chặt yết hầu, chỉ chực vồ lấy mà xé xác.

Cậu giơ tay ra, gồng mình siết chặt cánh tay của hắn, cố gắng ngăn cản hành động của đối phương.

Ai ngờ hắn chẳng những không dừng lại, mà còn nắm chặt lấy tay cậu hơn, rồi đan mười ngón tay vào nhau — cứ như hai người là một cặp tình nhân thân thiết.

Không thể cứ để hắn dắt mũi mãi thế này được.

Phong Dao hít một hơi thật sâu, cắn đầu lưỡi đến bật máu, cơn đau kéo cậu thoát khỏi cơn choáng váng mơ hồ.

Nếu suy đoán của cậu là đúng, thì rất có khả năng tên này chính là học sinh trong trường.

Người đàn ông phía sau dường như không ngờ tới việc Phong Dao đột nhiên ngừng phản kháng, thậm chí còn tỏ ra ngoan ngoãn phối hợp.

Phong Dao mỉm cười nhạt, vẫn quay lưng về phía hắn, nhẹ nhàng kéo tay hắn lại, đưa lên môi mình.

Rồi cậu cắn xuống ngón tay hắn.

Thừa lúc hắn mất cảnh giác, Phong Dao xoay người, túm lấy cổ áo hắn, cắn mạnh lên xương quai xanh.

Mùi máu tanh nhè nhẹ lan ra trong miệng, Phong Dao biết — cậu đã thành công.

\”Ha.\”

Một tiếng cười khàn khàn, đột ngột vang lên trong bóng tối.

Còn chưa kịp đắc ý, cơ thể cậu đã bị đè xuống một cách thô bạo.

Lo sợ Tống Sát sẽ tỉnh lại, Phong Dao không dám giãy giụa quá mức.

Một bàn tay lạnh buốt bịt lấy mắt cậu, mất đi thị giác khiến mọi giác quan khác đều trở nên nhạy cảm hơn.

Môi bị hôn, vị máu tràn ngập giữa hai người.

Phong Dao đau đến mức siết chặt tấm chăn dưới tay, nhưng bàn tay ấy vẫn nhẹ nhàng bắt lấy, đan mười ngón tay với cậu lần nữa.

Hắn chẳng hề che giấu cơn tức giận của mình, thậm chí còn như tàn nhẫn tuyên bố: khoảng cách về sức mạnh giữa hai người chênh lệch tuyệt đối.

Giờ phút này, cậu chính là chiến lợi phẩm của hắn.

Những chuyện xảy ra sau đó dần trở nên hỗn loạn, đến cả lúc mình thiếp đi khi nào, Phong Dao cũng chẳng biết nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.