[Đm/Hoàn] (Quyển 1) [Mau Xuyên] Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Bị Giấu Kín – Chương 24: 🌸 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] (Quyển 1) [Mau Xuyên] Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Bị Giấu Kín - Chương 24: 🌸

Chương 24: 🌸

Cơ thể Phong Dao theo quán tính ngã mạnh vào lòng Tống Sát, hương thơm khó tả kia một lần nữa quẩn quanh nơi chóp mũi.

Tống Sát vốn đang đặt tay lên tay nắm cửa thì khựng lại một chút, sau đó vòng tay ôm lấy eo Phong Dao, đỡ cậu đứng vững.

Rời khỏi lòng hắn, Phong Dao ngẩng đầu lên, phát hiện Tống Sát đang chăm chú nhìn mình, không chớp mắt.

Sự hoang mang và chột dạ trong lòng khiến Phong Dao theo bản năng nuốt khan một cái.

\”Phòng tớ bừa quá, không tiện để người khác nhìn. Đợi lần sau cậu đến rồi tham quan sau nhé.\”

Có lẽ là một từ nào đó vừa rồi khiến Tống Sát cảm thấy hài lòng, khí tức đè nén quanh người hắn lập tức thu lại.

\”Ừ.\”

Không ngờ Tống Sát lại đồng ý dễ dàng như vậy, Phong Dao nhất thời có chút sững sờ.

Nhưng rất nhanh cậu đã phản ứng lại.

Tống Sát vốn là người như vậy, với bất kỳ thứ gì ngoài bản thân mình đều thờ ơ, không quan tâm.

Nếu hắn đột nhiên sinh lòng hứng thú với căn phòng của cậu rồi còn đeo bám, thì khi đó mới thật sự có vấn đề.

\”Canh đã hầm xong rồi, tớ làm thêm hai món nữa là có thể ăn. Cậu đi rửa tay trước đi.\” Phong Dao chỉ vào hướng nhà vệ sinh, ra hiệu cho Tống Sát.

Tống Sát xoay người bước vào nhà vệ sinh, còn Phong Dao lại cẩn thận kiểm tra cửa phòng của mình một lần nữa, xác nhận đã đóng kỹ mới yên tâm.

Dọn hết món ăn lên bàn, Phong Dao tháo tạp dề rồi ngồi đối diện Tống Sát.

\”Không biết có hợp khẩu vị của cậu không.\”

Tống Sát cầm bát canh lên, cúi đầu hớp một ngụm. Một ít nước canh dính trên đôi môi nhạt màu, khiến gương mặt vốn luôn lạnh lùng u ám kia thoáng thêm chút sinh khí.

\”Rất ngon.\”

Nghe Tống Sát khen, đôi mắt Phong Dao cười híp lại.

\”Cậu thích là được rồi.\”

Thật ra bữa cơm hôm nay, phần lớn là vì cậu có chút tư tâm.

Có quá nhiều món ăn mà trước kia cậu chưa từng được ăn.

Tống Sát ăn rất chậm, ánh mắt lặng lẽ dừng lại nơi Phong Dao đang chăm chú ăn. Khóe môi hắn khẽ cong lên thành một đường gần như không thể nhận ra.

Phong Dao ăn rất nhanh, nhưng không hề lộ vẻ thô lỗ. Hai bên má hơi phồng lên, khiến khuôn mặt vốn tinh xảo càng thêm phần đáng yêu.

Sau khi ăn no nê, Phong Dao xoa bụng, vừa ngẩng đầu lên liền thấy Tống Sát đang ngồi đối diện, ánh mắt vẫn nhìn chăm chăm vào mình.

Cánh tay cậu lập tức cứng đờ.

Mẹ nó, vừa nãy ăn ngon quá nên quên mất là còn có người ngồi trước mặt.

Lúng túng thu tay về, Phong Dao đứng dậy: \”Tớ đi rửa bát.\”

Tống Sát lại đứng lên trước một bước, nhận lấy chén bát từ tay Phong Dao rồi xoay người đi vào bếp.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.