Chương 23: 🌸
【Giá trị cấm kỵ của phản diện 5】
Nghe âm thanh hệ thống vang lên trong đầu, Phong Dao lập tức quay đầu lại.
Cách nhau không xa, ánh mắt hai người đột ngột chạm nhau một cách bất ngờ.
Tống Sát vẫn mang lại cảm giác xa cách cực kỳ mãnh liệt với đám đông, giống hệt lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.
Như thể tồn tại một lớp màng vô hình ngăn cách hắn với thế giới, không ai có thể tiến vào phạm vi cảm nhận của hắn.
Nhưng vào khoảnh khắc này, Phong Dao lại cảm nhận rõ ràng, lớp màng đó khi hướng về phía cậu đã xuất hiện vết rạn.
Suy nghĩ này khiến Phong Dao thấy được một tia an ủi.
Dù sao đi nữa, trước tiên phải tìm cách điều tra xem kẻ theo dõi mình là ai, rồi sau đó nghĩ cách quyến rũ Tống Sát.
Nghe thì có vẻ đơn giản, nhưng cả hai việc đều khiến Phong Dao chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Không hiểu sao, Phong Dao lại nhớ đến câu lẩm bẩm khe khẽ của bà lão gù lưng hôm đó ở cửa hàng tạp hóa.
Ánh mắt cậu rơi vào gương mặt góc cạnh, rõ nét của Tống Sát, lòng chợt đăm chiêu.
Dù thế nào đi nữa… cứ quan sát trước đã.
Sau khi mua lều xong, Phong Dao mở điện thoại ra xem, đã hơn mười hai giờ rồi.
\”Cậu ăn gì chưa?\” – Phong Dao nhìn sang Tống Sát đang đứng cạnh mình, hỏi.
Tống Sát khẽ lắc đầu: \”Chưa.\”
Mua lều đã tốn không ít tiền, nếu ăn ở trung tâm thương mại thì e là sẽ vượt quá ngân sách hôm nay mất.
Phong Dao hơi trầm ngâm một chút, ánh mắt bỗng sáng lên.
\”Nếu cậu không ngại thì có thể đến nhà tớ, tụi mình tự nấu ăn nhé.\”
Vừa tiết kiệm lại vừa có cơ hội kéo gần quan hệ với Tống Sát.
Việc cấp bách bây giờ là hiểu rõ hơn về Tống Sát, từ đó lại gần hắn, phá bỏ bức tường vô cảm kia càng nhiều càng tốt.
\”Được.\”
Tống Sát đồng ý ngay lời mời của Phong Dao mà không hề do dự.
Phong Dao nhấc chiếc lều lớn lên vai, hơi vất vả bước về phía trước.
Đột nhiên, vai cậu cảm thấy nhẹ bẫng.
Tống Sát đưa tay gọn gàng nhấc lấy túi lều nặng trịch trên vai Phong Dao, ung dung cầm lên như không có gì.
Không hiểu sao, suy nghĩ của Phong Dao chợt khựng lại.
Cậu ngơ ngác nhìn Tống Sát, vẫn giữ nguyên tư thế lúc còn đang xách lều, trông hơi đơ.
Đôi mắt Tống Sát bình lặng như mặt hồ chết, để mặc Phong Dao nhìn mình.
Ánh mắt chớp khẽ, Phong Dao cuối cùng cũng hoàn hồn lại.
\”Xin lỗi, tớ vừa mất tập trung. Cái này nặng lắm, để tớ cầm đi.\” – Cậu đưa tay muốn lấy lại túi đồ từ tay Tống Sát.