Chương 22: 🌸
Phong Dao trừng mắt nhìn cánh cửa đang rung lên vì bị đập mạnh. Nỗi sợ hãi và căng thẳng tột độ khiến cậu theo phản xạ nín thở. Mồ hôi lạnh trên trán chảy dọc theo thái dương cậu, trượt vào trong đồng phục.
Tại sao lại như vậy… Hắn rốt cuộc là ai? Sao đến cả trường học hắn cũng có thể xuất hiện?!
Áp lực nặng nề không có chỗ trốn như muốn ép Phong Dao đến bờ vực sụp đổ.
Nếu như trước kia cậu còn nghi ngờ mục đích của người đàn ông đó, thì bây giờ mọi thứ đã trở nên quá rõ ràng.
Hắn hoàn toàn không có lý do gì, chỉ đơn giản là đang tận hưởng trò chơi mèo vờn chuột mà thôi.
Hắn xem cậu như con mồi, tùy ý trêu đùa, nhìn cậu lo lắng đề phòng từng bước — tất cả đều nằm trong tính toán của hắn.
Nhận ra điều này, cả người Phong Dao cứng đờ như đá, không thể thả lỏng nổi.
Phía dưới cánh cửa phòng vệ sinh có một khe hở nhỏ, Phong Dao cúi đầu, chỉ thấy một đoạn ống quần màu đen.
Ngón tay cậu siết chặt lấy vạt áo đồng phục tới nhăn nhúm.
Bất chợt, tiếng bước chân dần xa. Đoạn ống quần kia cũng biến mất khỏi tầm mắt.
Đi rồi sao?
Ngay khi Phong Dao còn đang nín thở chờ đợi, cánh cửa lại bị gõ nhẹ lần nữa.
\”A!!\” Cậu giật bắn người, bật ra một tiếng kêu ngắn ngủi.
Tên đó căn bản chưa đi. Hắn đứng ở ngay điểm mù chỉ để chờ cậu buông lỏng cảnh giác.
Ngoài cửa vang lên một tiếng cười khẽ mơ hồ, Phong Dao không nhận ra giọng đó là của ai, hoặc có thể nói hắn cố ý bóp méo giọng để không bị phát hiện.
Trường học sau khi tan yên tĩnh đến lạ, tiếng huýt sáo nhẹ nhàng vang vọng trong nhà vệ sinh.
Âm thanh nghe có vẻ lãng đãng dễ chịu, nhưng Phong Dao chẳng có tâm trạng nào để thưởng thức cả.
Một kẻ biến thái khóa cậu trong buồng vệ sinh, còn ở ngoài huýt sáo đầy khiêu khích.
Còn cậu thì như chiến lợi phẩm của thợ săn, bị nhốt trong đây, chỉ chờ lệnh tử từ tên đồ tể.
Hơi thở ngắt quãng, dính chặt vào cuống họng, Phong Dao cắn mạnh môi dưới đến bật máu mà vẫn không thể nới lỏng.
\”Cạch.\”
Dường như cánh cửa bị ai đó đẩy mở.
Một khe hở nhỏ hé ra, bóng người bên ngoài thấp thoáng hiện lên.
Gần như theo bản năng, Phong Dao vươn tay đóng cửa thật chặt, khóa trái lại từ bên trong.
Ngoài cửa truyền đến tiếng cười khẽ rõ ràng hơn, như thể tất cả hành động của cậu đều nằm trong dự liệu của hắn.
Tay cậu siết chặt lấy tay nắm, Phong Dao cố gắng điều chỉnh hơi thở cho ổn định.
Khi bị nhốt trong buồng vệ sinh, cậu chỉ muốn trốn khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Nhưng lúc phải trực diện đối mặt với người đàn ông đó — kẻ vẫn luôn đùa bỡn cậu trong lòng bàn tay — thì nỗi sợ hãi bản năng lại trào dâng.