[Đm/Hoàn] (Quyển 1) [Mau Xuyên] Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Bị Giấu Kín – Chương 19: 🌸 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/Hoàn] (Quyển 1) [Mau Xuyên] Mỹ Nhân Tuyệt Sắc Bị Giấu Kín - Chương 19: 🌸

Chương 19: 🌸

Vòng eo mềm mại mảnh khảnh bị người phía sau dễ dàng ôm gọn vào lòng.

Những ngón tay lạnh băng bịt kín miệng cậu, đến một tiếng động nhỏ cũng không thể thoát ra khỏi kẽ tay.

Hô hấp trở nên khó khăn, nỗi sợ hãi dữ dội khiến cơ thể Phong Dao mềm nhũn, tay chân lạnh buốt.

Tại sao? Rốt cuộc tại sao hắn có thể vào được đây?

Và tại sao hắn lại nhắm vào cậu?

Tất cả mọi chuyện này… rốt cuộc bắt đầu từ đâu?

Hàng loạt nghi vấn quay cuồng trong đầu Phong Dao nhưng chẳng có lấy một đáp án.

Bàn tay lạnh lẽo đối lập hoàn toàn với hơi thở nóng hổi, tạo nên cảm giác chia cắt rợn người. Phong Dao nghiến răng nhìn chằm chằm vào ngọn đèn đường không xa, bắt đầu tính toán cách thoát thân.

Rõ ràng, hắn cũng đã nhận ra ý đồ của cậu.

Vết thương trên cổ vốn đã được băng bó, bất ngờ bị xé toạc. Cơn gió đêm lạnh lẽo khiến Phong Dao theo phản xạ rụt cổ lại.

Dưới làn da trắng nõn là vết dấu răng.

Vết cắn ấy đã đóng vảy, xung quanh ửng đỏ.

Như con mồi cảnh giác khi sắp bị tóm gọn, Phong Dao bắt đầu giãy giụa dữ dội.

Ngón tay lạnh buốt khẽ chạm lên vết thương nơi bả vai cậu.

Làn da ấm nóng bị cảm giác lạnh lẽo bất chợt kích thích khiến cậu rùng mình theo bản năng.

Phong Dao đang đứng bên bờ sụp đổ tâm lý.

Giờ phút này, cậu chẳng khác nào con thú bị mắc bẫy, còn gã thợ săn thì đang chĩa thẳng họng súng đen ngòm vào trán cậu.

Nỗi sợ và cảm giác bị áp chế như treo lơ lửng trên đầu, khiến cậu gần như phát điên.

Hắn đang dùng đầu lưỡi liếm vết thương của cậu, sau đó hung hăng cắn thêm một lần nữa.

Cơn đau làm mắt Phong Dao loé lên ánh sáng trắng, hai chân mềm nhũn, ngã thẳng vào lòng hắn.

Những mảnh ký ức nhỏ nhặt mà cậu từng bỏ qua bỗng ùa về.

Lần trước bị cắn xong, rốt cuộc cậu đã quay về như thế nào?

Thì ra mọi chuyện sớm đã có đáp án, chỉ là cậu chưa từng để tâm.

Vết thương nơi vai vừa kịp đóng vảy lại bị cắn toạc lần nữa.

Thời gian trở nên mơ hồ, Phong Dao nhìn ngọn đèn đường lờ mờ phía trước, cảm thấy nó dường như càng lúc càng xa khỏi mình.

Bàn tay cậu cố nhấc lên nhưng rồi lại rơi xuống trong vô lực.

Hắn vác Phong Dao lên vai như một món chiến lợi phẩm, đường hoàng bước đi dưới ánh đèn đường.

Ánh sáng vàng vọt rọi lên gương mặt Phong Dao, theo bản năng cậu muốn nhìn rõ diện mạo của người đang vác mình.

Mũ lưỡi trai đen cùng khẩu trang che kín gương mặt hắn. Phong Dao vừa ngẩng đầu lên thì đã bị một bàn tay thon dài tóm lấy, mạnh mẽ ấn xuống.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.